Thơ thành viên » Lâm Ngọc Tường Nguyên » Trang thơ thành viên
Anh chờ em trên lối đi quen,
Gió chạm môi, ngăn mất lời em nói,
Nụ hôn dài say đắm níu đời nhau,
Hẹn hò cũ tưởng quên sao vẫn nhớ.
Câu dối lừa thốt dễ thế anh ơi,
Anh còn nhớ, ngày xưa anh đã nói,
Anh là sông, em là dòng nước mát,
Sông không nước sông thành gì em nhỉ?
Sông hoá thành sa mạc đúng không anh?
Trọn kiếp này anh yêu chỉ riêng em,
Có kiếp sau, vẫn còn yêu em mãi,
Như sông kia không thể nào thiếu nước.
Con thuyền anh neo mãi bến bờ em,
Bao lời nói ngọt ngào như gió thoảng,
Giữa tim anh chỉ còn lại khoảng không,
Lắng đọng tim em thành sỏi đá.
Ngỡ đã quên, ngày xưa êm đềm quá,
Sóng xô bờ, cát lỡ xoáy tim đau,
Anh nơi đâu giữa dòng đời tất bật,
Lời hẹn xưa anh cất ở ngăn nào?
Tim em đau anh có là viên thuốc,
Chửa yên lành thêm lần nữa không anh?
Không trách anh dù rằng anh phản bội,
Anh không chịu nhìn sâu vào đáy mắt.
Còn nguyên đấy bóng hình anh tha thiết
Anh hởi anh, dù tim em mãnh liệt
Linh hồn em yếu đuối đến dường nào!
Mắng anh thế, lòng em đau vời vợi
Bởi vì em yêu quá đấy anh ơi
Em, phụ nữ lòng vị tha thật rộng
Anh không hiểu hay thật tình không muốn
Nói một lời xin lỗi trước tình em.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.