Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 06:28, số lượt xem: 27

Có ai từng dám cầm một lưỡi dao,
Rạch lồng ngực mình giữa khoảng lặng hanh hao,
Nâng trái tim còn âm ỉ từng nhịp đập,
Rồi khẽ hỏi bằng tất cả nghẹn ngào:
“Vì sao lại buồn đến thế?”

Trái tim chẳng đáp bằng lời.
Nó chỉ run lên giữa những vết thương cũ,
Mang theo bao điều chưa kịp nói,
Bao lần gượng cười để giấu những cơn đau.

Đúng vậy...
Trái tim này chất chứa quá nhiều nỗi buồn.
Không phải vì bão giông ngoài cửa,
Mà vì từng người đã lặng lẽ bước qua
Như chưa từng nhìn thấy một tâm hồn đang kiệt sức.

Đã rất lâu rồi,
Chẳng còn mấy ai hỏi rằng hôm nay có ổn không,
Chẳng còn mấy ai ở lại
Để lắng nghe một khoảng lặng nhiều hơn một lời an ủi.

Có lẽ...
Kẻ bị xem là vô dụng,
Cuối cùng cũng chỉ còn biết tin rằng
Mình thật sự vô dụng.

Không ai nổi giận với thế gian,
Cũng chẳng trách lòng người đổi thay.
Chỉ là có những chiều buông xuống quá chậm,
Để nỗi cô đơn lặng lẽ phủ đầy lên ánh mắt.

Buồn... nhưng không giận.
Bởi giận rồi cũng chẳng làm ai quay lại,
Chỉ có nỗi buồn ở mãi trong tim,
Âm thầm lớn lên như chiếc bóng.

Nếu một ngày ai đó hỏi
Điều đau nhất của một con người là gì,
Thì có lẽ không phải mất mát,
Cũng chẳng phải những lời cay nghiệt.

Mà là cảm giác mình vẫn còn ở đây,
Vẫn đang thở, vẫn đang yêu thương,
Nhưng trong mắt người khác,
Sự hiện diện ấy dường như chẳng còn ý nghĩa.