Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Giữa trời xanh và nỗi nhớ
Tôi đi chùa xin một quẻ đầu năm,
Cầu cho một năm yên ổn
Cầu cho gia đình không đau ốm
Cầu cho ông bà sống lâu,
Bố mẹ không còn phiền muộn.
Cầu cho anh chị em vững vàng
Con cháu được học hành nên người.
Tôi đứng trước Phật
Không xin giàu sang phú quý,
Chỉ xin một đời bình an,
Một mái nhà không sóng gió
Một tình yêu không nhạt nhoà,
Một tình bạn không dối trá.
Tôi đi chùa như người trở về với mình
Chắp tay ba lạy – không vì hình thức
Mà vì trong lòng có một lời thầm thì
Nam mô A Di Đà Phật...
Nam mô A Di Đà Phật...
Nam mô A Di Đà Phật...
Ba lần niệm, ba lần lạy
Như ba nhịp tim trong lồng ngực mình
Tôi gửi vào đó điều lành,
Gửi vào đó lời hứa với chính tôi
Rằng sống hiền
Rằng sống thật
Rằng sống có yêu thương.
Tâm thiện – là khi ta không mong trả ơn
Nhưng vẫn cho đi không tính đếm
Tâm thiện – là khi ta ngồi giữa đời
Không toan tính, không ghen ghét
Không làm tổn thương ai dù bằng một cái nhìn.
Đi chùa – là để soi vào lòng mình
Nhìn thấy những điều còn chưa tốt
Những điều cần buông bỏ
Và những điều cần giữ lại.
Tôi đi chùa không phải để xin
Mà để nhắc mình nhớ sống đúng
Biết ơn – là gốc rễ của hạnh phúc
Trân trọng – là khởi đầu của bình yên.
Có người bảo:
Đi chùa đâu thay được số phận
Tôi không cãi
Chỉ lặng lẽ chắp tay ba lạy
Vì tôi tin
Khi mình sống thiện lành
Thì chuyện may mắn
Sẽ tự tìm đến,
Như hạt giống đủ nắng sẽ nở hoa.
Và tôi đi chùa
Không chỉ mỗi độ xuân sang
Mà đi mỗi khi lòng mình chông chênh
Mỗi khi cuộc sống quá nhiều lo toan
Tôi lại về bên tượng Phật
Ngồi lặng yên như một đứa trẻ
Không xin gì…
Chỉ lặng lẽ nghe tiếng chuông ngân
Mỗi tiếng chuông – như một giọt nước
Rơi vào lòng
Làm dịu đi những muộn phiền trong tôi.
Tôi hiểu rằng
Phật ở trong lòng người,
Chùa là nơi để mình tĩnh lại
Giữa những xô bồ bon chen.
Và may mắn – không nằm trong quẻ
Mà nằm trong cách ta sống mỗi ngày.
Chắp tay ba lạy
Không phải vì sợ hãi
Mà vì kính trọng
Kính trời đất,
Kính người,
Và kính cả chính mình.
Vậy nên,
Mỗi lần đi chùa
Tôi lại thấy mình lớn hơn một chút
Biết nhường nhịn,
Biết tha thứ,
Biết lặng im khi cần
Và biết mỉm cười
Ngay cả khi không còn gì để mong đợi.
Tôi đi chùa –
Là để giữ lại một phần trong trẻo
Cho những ngày sắp tới nhiều giông gió
Và tôi tin,
Ai sống bằng trái tim lành
Thì ở đâu…
Phật cũng mỉm cười với họ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.