Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Bảo Trâm » Trang thơ thành viên
Đồng đêm quạnh vắng tóc ôm vai
Sương đổ hơi dài xuyên hồn tái
Đất hoang đã bọc xác khẳng khiu
Áo nâu sờn mục ôm thân mòn
Trăng mờ thập kỷ còn trơ trọi
Bước bụi chưa thoả, gót vẫn son
Đường trần cỏ hoa vui dọc lối
Bên cạnh đồng hoang, xác với hồn
Vải trắng sạch tinh thân lúa hoa
Tóc đen xoã dài lưng óng ả
Chiều chiều gió cuốn chân vui rảo
Loang lổ mây đục nhàu áo trong
Trời tím tê bầm nhành cỏ non
Bèo giăng ngăn ngắt dòng đen đúa
Chỉ đỏ nối thịt xương bải hoải
Mảnh hoa vừa úa trôi lềnh phềnh
Ván đóng chẳng vuông, đất khoét vội
Lòng chưa kịp ấm, hồn chưa khô
Lành lạnh trầm hương diêm được mấy
Mưa phùn dập xuống, khói chẳng bao
Hương tàn trăng trắng vấn khăn tang
Cỏ trong đêm tàn vùi mả mới
Thì thào phù du đậu trăng trối
Thương người mộ lạnh đất không hoa
Đêm đêm lập loè nhang ai viếng
Bóng người lảng vảng, có hay chăng?
Tóc đen xoã dài che mi ướt
Áo trắng ôm mình tủi hồn oan…
| Này các cô em áo hoa thơm
Khuya khoắt đêm dài đi đâu thế
Nhựa sống vẫn tràn như chẳng hết
Gót em còn son, đừng lấm bụi
Đừng về đường vắng, đừng một thân
Chớ đem sáng trong dâng tăm tối
Đời hoa có thơm được mấy độ
Giữ lấy hương riêng, toả trọn đời.|
1/11/2023
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.