Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Bảo Trâm » Trang thơ thành viên
Bóng đen tràn đê cỏ cúi đầu
Leo lét đèn khuya quán tắt vội
Xe về chuyến cuối chầm chậm đỗ
Bến khuya hoang vắng đứng một mình
Nhà nhà im ắng, giấc đang say
Một bóng đèn ban công chập chờn không tắt
Những bức tường mốc sương đổ dài
Sân vườn rau cỏ lạnh co ro
Cỏ dại vừa leo hoang rào cũ
***
Nhà...
Cổng đã khoá cẩn thận
Quả bóng đá bà đem cất vào kho
Mắng bọn trẻ con:
“Chúng mày chỉ giỏi bày ra cho bà dọn”
Bọn trẻ con thì đã tót lên tầng
Con Mic chui vào đống vải cũ
Lim dim bên bếp than còn ấm hơi
Gà mẹ gật gù trong ổ rơm
Gà con ngủ ngon trong trứng hồng
Con Mướp, con Mun chẳng bắt chuột
Quấn lấy nhau trong cái thùng các tông
Điện trong nhà đã tắt hết
Ông chỉ để đèn hành lang
Tối cháu đi vệ sinh cho đỡ sợ.
Khi gió ngoài vườn xao xác vườn cây
Ông bà đang ngủ
Anh em đang ngủ
Căn buồng chật ấm mùi chăn cũ
Và mùi mốc...
Thỉnh thoảng tiếng bà ngủ mơ ru
Và rồi đều đều tiếng thở lành
Cửa chớp đóng cánh gió chẳng lùa
Đèn ngủ soi hồng, má áp tay
Ông bà cùng ngủ trên giường như vẫn thế
Các cháu trải nệm ở dưới nằm ôm nhau
Chăn bông đã xẹp còn ấm lắm
Vừa nhắm mắt giấc ngủ đến thật mau
Ông ngáy to nhưng cả nhà vẫn say ngủ
Mấy đứa trẻ chân gác tận ngực nhau
Những giấc mơ vá lỗ rách trên mùng.
***
Một mái nhà
Mái ngói đỏ tươi
Đèn còn chong sáng ngoài hiên
Bọ dày và bướm đêm lởn vởn
Bay như mê
Những người ngoài sân khóc tỉ tê
Đeo khăn trắng
Tiếng niệm kinh văng vẳng
Tàn hương rụng
Khói bay loà nhoà đúc hồn ma
Đêm khuất...
Bóng gầy vất vưởng trên mái ngói
Nó ngồi chông chênh
Hắt sau lưng ánh huỳnh quang nhờ nhờ
Mắt nó tìm gì trong tối đen
Đờ đẫn...
Nó có thấy ông già uất nghẹn nơi chín suối
Nó đã chết từ lâu
Trong những cơn mê nhập nhằng
Thiên đường - Địa ngục
Rữa hồn, xác cũng mục khô
Một bóng ma ám mãi trên mái nhà
Âm ỉ những tiếng khóc và rên
Tiếng niệm kinh văng vẳng
Vang mãi…
Vang mãi…
Sương tuôn vệt dài…
***
Đêm lặng yên, con ngõ vắng
…
Khanh khách tiếng cười vang
Giật mình con chó sủa
Khanh khách tiếng cười
Tiếng chó sủa dại
Khanh khách khanh khách tiếng cười
Tiếng chó sủa không lại…
Tiếng khóc đứa trẻ con
Đứa trẻ được dỗ ngay
Đứa trẻ khóc
Vệt đen từ đôi mắt đen dại
Tức tưởi bầu ngực căng
Đứa trẻ vẫn khóc ngặt
Nó chẳng được ấm chăn
Đêm khuất…
Tiên sư con rồ
Bế con lang thang trong đêm
Cầu bất cầu bơ
Người nó lại gầy nhẳng như khúc gỗ
Hông nó xếch lệch bợ đít đứa con nhỏ
Lếch thếch bước chân trần tê cóng
Nó vừa đi vừa nhe nhởn
Con ngõ vắng
Vàng khè hàm răng
Bọn trẻ con vẫn giễu
“Như nước đái chó!”
Nó vẫn cười
Mặt đen đúa
Gió vù qua, giật gáy
Nó nằm khoèo bên cột điện đầy rác
Miệng làm nhàm
Văng vẳng tiếng cười
Trong con ngõ vắng
Chó thì sủa vang
Đứa con thì khóc…
***
Con đường nhựa mới xây
Nối dài con đường bê tông ra ngoài huyện
Hai bên vỉa hè cây thẳng lối
Đèn đường vừa lên ấm ánh vàng
Hàng quán vỉa hè đã dọn hết
Tiếng dế ồn ào gọi nhau suốt đêm thâu
Một con cóc nhảy
Sảy chân xuống ống cống mất nắp
Đêm khuất…
Chúng nó phóng, phóng thật nhanh
Đường vắng chẳng cần phanh
Nghĩ gì đến mẹ ở nhà đang ngồi canh
Phóng phóng phóng
Chúng nó chỉ phóng phóng phóng
Như những con thiêu thân
Chết dưới ánh đèn đường
Máu thấm ướt con đường mới
Bên tai còn vọng tiếng động cơ điên cuồng
Lửa toé lên vung vãi như đầu hương vừa đốt
Mùi khói nặc lên
Đường nóng như giàn thiêu
Mà thân xác lạnh tanh
Và có những đứa chết thối thây
Ở cuối dốc
Chiếc xe tanh bành sặc sụa mùi máy nổ
Nó nằm đắp chiếu ở bụi tre
Để mẹ nó vẫn ngồi chờ
Mắt thì đã đỏ hoe…
***
Đêm khuất…
Đêm khuất…
Đêm khuất…
***
Ôi quê tôi – một giấc mộng thần tiên
Những con người cần cù
Những ngày mùa trù phú
Tôi nào biết dưới vì sao tôi say ngủ
Sẽ vỡ mộng tôi – đêm khuất!
Tôi ngây ngô một niềm tin nửa vời
Khi đêm về ai cũng say ngủ
Dưới những vì sao cùng tôi say ngủ
Đứa trẻ con được nghe lời mẹ ru
Giấc mộng lành xoa dịu những nhọc nhằn
Con ngủ ngoan, an lòng, mắt mỏi mẹ lặng nhắm
Như con Mic, con Mướp, con Mun
Và lũ gà con trong lòng mẹ ấp ủ
Ông trời ơi xin hãy dẫn lối con
Để con được về quê nhà như đứa con hiền
Để gia đình con được quây quần bên nhau
Để anh em con không lạc lối
Và đêm đến còn được nằm cạnh nhau
Ngủ yên…
Ông trời ơi xin hãy rủ lòng thương
Những linh hồn bơ vơ trong đêm khuất
Những con người quê nhà hồn chẳng may để mất
Xin được bình yên
Trong những đêm ấm lòng thương
***
Mong ngày sau đi cả thế giới
Trở về thấy nhà được ấm chăn.
22/11/2023
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.