Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Bảo Trâm » Trang thơ thành viên
Chúng ta ngồi đây
Những vì sao trôi như những ngày thơ bé
Làm sao để chẳng bao giờ lớn lên
Và sao cứ trôi mãi như hôm nay…
Chúng ta,
Những tháng ngày rong ruổi
Con đường làng nhỏ bé
Ta lớn lên
Vẫn bé vậy
Những trưa hè đạp xe
Bị mắng
Bánh xe lăn mãi không mỏi
Ta lớn lên
Vẫn lăn hoài
Những chiều trên con đê
Bay mãi cùng cánh diều
Cao hơn cả cánh chim
Ta lớn lên
Còn cao mãi
Chúng ta gần nhau như những chùm nhãn ngọt
Sẻ san những giọt sương và tia nắng
Những lần đánh nhau
Quần xếch cao, lấm đất
Những lần lăn lộn trong mưa
Ghẻ lở kẽ ngón chân
Bắt con bọ da rồi quay tít
Cười đùa mắt híp tịt
Chẳng thấy đời nhộn nhạo
Lòng mát reo vui như những giọt mưa rào
Những tiếng cười giòn vang như miếng ổi còn chua
Chúng ta chia nhau cắn
Đừng quên nhé, đừng quên
Khi cuộc sống bắt chúng ta xa nhau
Hãy nhớ về những ngày thơ
Ngày chẳng biết thế giới thật rộng lớn
Ngày chỉ biết đến nhau
Ngày vô lo như những cây bông lau
Giá mà thời gian trôi chậm hơn một chút
Để chúng ta lớn chậm hơn một chút thôi
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.