Bài thơ này được viết vào mùa hè năm 2023. Năm đấy, quê mình có nhiều người mất vì đột quỵ. Mình đang ở quê trong những tháng ngày ấy, và lần đầu tiên mình được nghe tiếng nhạc đám tang với tần suất như thế. Mình dần nghĩ nhiều về một đám tang, về việc người ta sẽ làm gì với người mất, về cảm giác của những người ở lại, về cảm giác của những người đã mất, rằng họ có cảm giác được việc họ không còn tồn tại...
Mình không được dự những đám tang ấy, vì chủ yếu người mất không phải những người thuộc họ hàng gần, và ông bà cũng không muốn mình đến đám tang, nên mình cứ tưởng tượng. Mình nhớ lại hồi mình năm tuổi, mình từng lẽo đẽo đi theo đoàn đám ma ngày cụ nội mình mất. Mình đi giữa những người lớn, hôm đó mưa lắt rắt, chứ không nắng như trong thơ. Mình cứ cúi đầu và đi theo, và cảm giác như mình đã đi từ đám ma của cụ nội mình tới đám ma của những người ra đi vào mùa hè năm 2023 ấy.
Bài thơ này được viết khá ngẫu hứng, khi mình chơi đông tây nam bắc để quyết định mình sẽ dùng vần gì, mình trúng chữ "a". Rồi khung cảnh cứ dần hiện ra, dần hiện ra, và mình cứ tưởng tượng tất cả.