Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới năm chữ
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Nguyễn Dũng vào 08/07/2009 13:06, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 09/07/2009 00:24

Trút vèo hơi thở cuối
ta nằm im, xem người
Đừng vội lo hương khói
ta chưa ra khỏi đời...

Xác héo, hồn còn tươi
Ò… i chi kèn trống
ta thêm phen trầm bổng
sau dằng dặc khóc, cười

Sống nhờ tuổi của trời
chết trả về cho đất
Mở mắt rồi nhắm mắt
ở giữa là cuộc chơi

Dở hay, thế là rồi
đừng ghét ta nữa ghét.
Thế là xong, mặn nhạt
hết chen chúc đứng ngồi

Nếu được nhắn một lời
với những người đang sống
ta viết vào khoảng trống
chữ Yêu to bằng trời!


12-2-1997

Nguồn: Trang của Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch