Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Lục bát
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích

Đăng bởi karizebato vào 24/09/2009 22:24

Tặng con trai đầu lòng

Mòn đêm võng bạt chon von
nhớ em đưa võng ru con ở nhà
dữ dằn giông tố càn qua
giữa cơn hồng thuỷ con ta ra đời

Ai trong gió xoáy mưa trời
có nghe tiếng một con người lách lên
oa oa chớp giật sấm rền
gào đời - âm hưởng thiêng liêng vô cùng

Lời ru cứ nhẹ nhàng không
nhịp ru có bão táp trong dịu dàng
ru rằng... cái ngủ con ngoan
trời tuôn toàn nước mắt tràn đồng chiêm

Lúa chìm xuống cỏ dềnh lên
rác bùn vạch ngấn ngang nhiên trên tường
bèo đi ngang ngửa giữa đường
lụt ăn theo bão lẽ thường xưa nay

Ru rằng... chồi vá lành cây
phù sa trả nợ hoa sây trái nhiều
bèo lui về chỗ của bèo
tường treo tranh cánh đồng treo lúa vàng

... Ngủ ngon con nhé con ngoan
con thuyền vỏ trấu đang sang giữa dòng
tay trắng vục nước suối trong
soi trong nước thấy nỗi lòng con thơ

Nghe mơ hồ tiếng bi bô
hình như con hỏi cha giờ ở đâu
ở nơi trời cao vực sâu
cha đang leo những cây cầu rủi may

Cái trò làm xiếc trên dây
rồi con sẽ hiểu một ngày không xa
lá cành lảo đảo ru cha
cha vêu vao hát câu à ơi ru

Nhạc khe suối khúc sương mù
giọng trầm vách núi ù ù thác mây

Ta hát bài hát của cây
này xanh cho đất nước này tốt tươi

Ta hát bài hát của trời
một lăn tăn nắng muôn đời sáng trong

Ta hát bài hát của sông
gom từ cát bụi thành dòng phù sa

Ta hát bài hát của ta
yêu thiên nhiên với thiết tha yêu người


Hà Nội, tháng 5-1985

Trích từ Ghi chép Trường Sơn 1975

Nguồn: Nguyễn Duy, Cát trắng, NXB Quân đội nhân dân, 1995