Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi karizebato vào 23/09/2009 20:41

- Răng mà khóc, con ơi...
Gánh cực quằn vai đã trút hết rồi
Đất quê kiểng lẽ nào tang thương mãi
Đau khổ quá chừng, lòng chai sạn lại
Mười năm nay mẹ không khóc nữa rồi
Nay con về, đừng khóc, con ơi...

Nhưng
Nước mắt Người lại rơi nóng vai tôi


4-1972

Nguồn: Nguyễn Duy, Cát trắng, NXB Quân đội nhân dân, 1973