Bỗng nhiên tiếng còi tàu xao xác lá
như lời từ giã của mùa thu

Tôi nhận ra chiếc mũ vải em
bồng bềnh trong gió lạnh

Đường tàu với những bậc thang cần mẫn chạy về vô tận
nơi hai đường thẳng song song gặp nhau

Sao tôi hẫng hụt trong những cố gắng của mình
trước vô tâm thời gian

Mùa thu với bao dự định đã sau lưng
em đi một mình, người đồng hành trong tôi thấm mệt

Và khi chuyến tốc hành lao qua vun vút
bên kia đường tôi không còn thấy em...


20-11-1989

Nguồn: Hà Nội của tôi (thơ), Nghiêm Huyền Vũ, NXB Văn học, 2007