Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 26/04/2018 12:49

Tặng cho những ai không có diễm phúc làm cha làm mẹ

Xin lỗi vì em đã chẳng đủ phúc phần
Sinh cho chúng mình một thiên thần như nguyện ước
Trăm thiếu thốn khổ đau đều gồng gánh hết được
Mà trời ạ! em mềm yếu thương anh!

Tưởng ông trời thấu tận nỗi chân thành
Tình yêu vợ chồng mình đắp bồi qua ngàn khơi giông bão
Vậy mà vừa bình tâm lên bờ đã chao đảo
Bám vào nhau đau đớn tủi hờn

Như kẻ làm vườn nhìn vụ mùa tươi non
Hoang tưởng bội thu mà nghiệt ngã chưa... thất bát
Nuốt miếng cơm mặn đắng vẫn thấy nhạt
Hai đứa mình cực nhọc bên nhau

Người ta ước mãi mãi em lại sợ chuyện bạc đầu
Nhẽ nào giam hãm anh với vườn cây không trái
Nhưng... nhẽ nào anh tàn ác bỏ em ở lại
Hoang mang nhìn lòng tay xanh non

Xin lỗi khi tình yêu chẳng vẹn tròn
Tổ ấm em xây lạnh lẽo mùi con trẻ
Làm đàn bà ai chẳng tha thiết làm mẹ
Còn em dư lời ru thừa dòng sữa căng tràn

Tha lỗi cho chuyện chúng mình gian nan
Tha lỗi cho em vì những điều bất hạnh
Tha lỗi cho nhọc nhằn em đang gánh
Có một phần đau đớn của anh!

Chẳng biết làm sao với chuyện chúng mình...


P/s: Lý do một vài người hiện diện trong cuộc sống của bạn là để giúp bạn trưởng thành, chứ không phải họ sẽ ở lại bên cạnh bạn đến cuối cùng. (Trích phim Shakespeare in love)

Nguồn: trang cá nhân của tác giả