Yêu thương hằn học thường xuyên cáu
Cho tới bây giờ vẫn còn đau
Đớn đau chết lặng mỗi khi nhớ
Đau đớn vì đã, để tình tàn..
Hằn sâu trong nhau những mảnh vỡ
Sâu tận bên trong những dại khờ
Thịt da thể xác lẫn linh hồn
Da thịt chạm gần làn khói bay..
Có những điếu thuốc cháy không ngừng
Những vết thương tổn không thể xoa
Vết đau dày xéo muốn không tồn
Thương bạn lại phải nghe mình ca..
Còn lại gì đâu ngoài vết cứa
Để lại làm chi ôi thật khờ
Đời này sao lại yêu là đớn
Ta mải đuổi bắt điều gì đây...
Dày vò bao đêm không thể nhớ
Vò nát cả bao ôi thật khờ
Theo đuổi một người không còn nhớ
Tháng dài như biển thấy mà thơ...
Ôm ấp trong ta qua ngày tháng
Ấp ôm giữ lại bóng nàng thơ
Cuộc tình theo đuổi như thể bóng
Tình này lỡ phận chóng chàng mơ..
Cuộc tình này sẽ thành dĩ vãng
Tình này sẽ cùng làn khói tan
Buồn đau anh sẽ không còn nữa
Vì trong thân tâm hứng nhiều rồi..
Ngày giờ vẫn còn bên vị đắng
Ấy là vì muốn lòng được yên
Người đâu muốn cạnh khi mình trắng
Đi về nơi khác kiếm tìm uyên
Quên em tôi đã quên thật rồi
Năm tháng xoà nhoà đã được tan
Tháng ngày nay đã không còn nữa
Yêu cầu tha thiết tình ta tàn
Gần lại quá khứ chỉ nhớ về
Bên cạnh rượu đắng sầu vì đau
Rồi cùng làm bạn với thuốc lá
Xa em được rồi cả hoa ca..
Có những lúc chỉ biết chìm đắm
Lúc ấy nhớ lại thực tòng tâm
Anh không thấy ánh sáng ngời nữa
Ngồi chỉ biết ngồi rồi chìm sâu
Một ngày trôi rồi đến ngần ấy
Mình anh cứ vậy làm quen côi
Đợi em anh đã đợi mỗi tối
Em cũng đâu thấy vì đơn côi
Đợi nhưng không đổi nên rất khó
Người có còn nhớ thì tôi xin
Chẳng thể nhớ đã lỡ những gì
Về lại quá khứ một lần thôi
Quên em tôi lỡ quên mình từng
Câu từ chững chạc trông làm sao
Thề rằng nếu nói sẽ cảm lắm
Bỏ những thói xấu tôi đã bỏ
Đây cũng là cách thể hiện ra
Tình đã tàn thôi không còn nói
Ta vẫn còn sót gì đây na
Còn biết phải làm gì nữa nhỉ
Đang thấy chóng mặt vì muốn thay
Dở lại vết mực còn in dấu
Dang dở giữa chừng vì biết đâu
Giữa không gian vắng lặng nhìn ngắm
Bóng đèn xoáy chậm cùng thời gian
Tối muộn nào có ai đến nói
Ngồi lặng đây mãi để làm gì
Đây đó tháng ngày vẫn như thế
Buồn vì như thế trách đâu hề
Khói thuốc giờ cảm thấy cũng nhạt
Thuốc đắng như tình. Đều dần tan..
Giữa vô vàn những vòng tròn xoáy
Những thứ tưởng chừng quá đơn sơ
Nỗi niềm cứ thấy dần chất đống
Đau nhói mỗi lần lật dở ra
Vẫn còn cảm thấy bản thân yếu
Đang thấy còn phải kiếm tìm thêm
Dở ra cuốn sách còn tâm đắc
Dang rộng cố gắng mở lòng hơn..
Ngàn năm trở lại vẫn như thế
Kêu than oán trách chẳng lạ tai
Than thân trách phận lấy làm lệ
Trong cõi vô thường cười vào đâu
Hồn lang bạt mong người yên giấc
Còn tạo điều kiện được thăm nom
Xót xa bến bờ bến bãi trồi
Xa dần thêm chút chờ ngày buôn..
Vì đâu dáng lưng còng võng tôm
Nụ hoa héo úa như bí bầu
Hôn màu tóc trắng có được không
Giờ muốn quay lại phải thế nào
Đâu thể lấy lại liệu có đúng
Còn nhớ cháu chứ nếu tiến xa
Thiết nghĩ người vẫn dõi theo mà
Tha hương cầu khẩn có gì đâu..
Khói gỗ thấy nhiều hơn là lửa
Thuốc thang chẳng có vì nơi xa
Trắng xoá vùng trời trong lạnh giá
Ly vang chẳng có thấy nhớ nhà
Cà phê mỗi sáng kèm gì đấy
Phê pha la cà các quán quen
Càng thấy nuối tiếc thời gian cũ
Đắng nghẹn phũ phàng món vừa ăn
Khi nao ngày ấy mới trở lại
Thấm thía đớn đau nặng giãi bày
Ngón tay thô ráp dễ bị nẻ
Tay li ti máu căng quá rồi
Và thấy chẳng còn cách kìm hãm
Thấy bông không có đành nhét mồm
Trưởng thành mà lại không nhận thức
Thành thật nhớ lại rằng đã sai...
Tim mệt rã rời mỗi lần ngóng
Chơi bời lêu lổng đếm vạn niên
Vơi dần mỗi lúc thấy dần tiến
Theo về công việc của thường niên
Thời thế thế thời chơi không ngóng
Gian nan gặp hạn gặp tổ công
Gõ kẻng đến giờ là tỉnh dậy
Nhịp đập thể dục ngày sang trang!!
Vắng đi tình yêu quan trọng lắm?
Em giờ thế nào nhớ làm sao?
Giờ nước ấm thấy xa xỉ lắm
Khiến da như lính năm bảy năm
Thầm tạ bề trên đây là ảo
Chết mất làm thân tự biết dừng
Trong ấy nghĩ thôi thấy ớn rồi
Ai lì đòn thì cứ tự nhiên thôi!!
Yêu em không ngại đến mọi chốn
Sao trời có đổi lòng không buông
Đau đớn gì chứ mình anh nhận
Giờ em chỉ việc ở bên anh
Ta sẽ cùng đi tới biển vắng
Lìa tay không rời ngắm hoàng hôn
Nhau mày khó chịu anh không có
Mỗi ngày một món làm cho em
Đứa bé đầu lòng rồi thành nhóm
Phương nào cũng được miễn người mê
Trời cao biển rộng mình cùng ngắm
Để sẽ có được tấm hình tươi
Lại gần bên em hôn lên má
Niềm vui vỡ oà chờ nhân ba
Đau đớn giày xéo bỗng vỡ oà...
Người nào đó đã lấy em đi
Xa rời nhân thế anh lạnh gáy
Khuất mọi ngóc ngách khiến lạnh tanh
Rồi biết tìm đâu phải lùng dấu
Ta thề thiên địa quyết gặp nhau
Vẫn phải bình lặng tạo nguyên lý
Mong mỏi cái gì vị tà ma
Chờ đợi đợi chờ trong đêm tối
Chờ đợi vẫn thế lùng không ra
Gì đâu tiền nhỏ biến thành lớn
Đây đó rải phiếu tạo điều tra
Người đang nghĩ gì thấy nhớ gì
Xưa nhớ từng ngẫm về tâm lý
Tình tài hận thù từng đến đâu?
Ta biết làm gì à mà nhớ
Vỡ nát thể xác trông nhìn sao
Tan tình tính tang nhịp tim đập!!
Có ông gà trống trên ghe thuyền
Những lần ngẩng đầu hiếm lắm ai
Chiều chiều làm bữa cho con cái
Nhớ lại đôi mắt thấm đẫm buồn
Nhớ ai mà buồn vậy ông lão
Ai mà biết được điều đã qua
Thật lòng mà nói trông vẫn khoẻ
Nhiều râu nên khọm chứ nhìn trai...
Mong rằng ông lão chia sẻ chút
Rằng đời sống trọn chứ đừng đau
Ta cũng chẳng rõ chuyện đằng ấy
Còn nếu có dịp cùng sẻ chia
Tìm trong nhà nhớ còn nếp cái
Đến lại nhà lão chuyện được không
Với lại có tuổi không nên thế
Nhau cùng... Lão chỉ “bà nên câm”
Tìm một người khác tôi không thể
Đâu muốn vì nghĩ người vẫn kề
Tình tôi vẫn trọn tình phu thê
Yêu ai làm gì còn con cái
Ngày cứ chậm chậm như vậy thôi
Đã không còn chuyện tình trai gái
Cách trở chỉ chờ ngày lìa xa
Xa rời nhưng sẽ.. Lại gần người!!
Khói thuốc phủ trắng hắn nhớ lại
Thuốc tàn người xa còn mình ta
Phủ quanh mộ nàng đã làm đấy
Trong tôi vẫn nhớ ngày chúng mình
Tôi xin lỗi vì đã không thể
Vẫn vậy cắn rứt chẳng thể nguôi
Đợi tôi ngày nắng em yêu nhé
Chờ nắng mang đi.. Ta lại kề!!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.