Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày 22/03/2026 02:04, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Mr.Ex vào 22/03/2026 02:41, số lượt xem: 63

Anh đâu thể biết ngày tháng ấy
Nó đáng trân trọng từng phút giây
Hết rồi qua đi mới nhận thấy
Yêu ai cũng chẳng đủ lấp đầy
Êm đềm xao xuyến là em đấy
Uống giờ cảm thấy tựa trên mây
Em sao ngày ấy không nhấc máy
Mà thôi đã rồi không nhắc lại...

Anh chẳng biết nữa chỉ bất chợt
Nhiều lần cứ vậy muốn làm ngay
Hiểu sao cũng chẳng hiểu sao nữa
Yếu đuối trong anh lại dư thừa
Em đâu thể biết có những bữa
U ám như ngày tụ ngàn mây
Em đâu trong anh chỉ mong thấy
Mà sao lại hoá cơn giông dầy

Ai kia đổ những lời thơ mộng
Ngàn năm báo động chuyện gì đây
Hiểu sao khi đang mải miết nhớ
Yêu sao khi mỗi mình anh chờ
Em còn tương tư một hình mẫu
Ước rằng sẽ mãi được bền lâu
Em đâu thể biết được hình mẫu
Mà thôi không nhắc kém vài đầu

Anh thì cũng chẳng có siêu đâu
Nhưng mà lại có nhiều xiêu lòng
Hờ cũng chẳng biết sao kiểu mẫu
Yểu điệu chân ngắn lại làm mê
Ê sau nhớ lại đừng quên nhé
U sầu thì cũng đừng lôi ra
Em đã có một người từng đã
Mải miết trao em lời thật thà

Ánh dương phản chiếu biển hồ trắng
Nhiều lần đã gắng mà thành không
Hết yêu giờ trông như chết yểu
Yếu lòng đi nhiều rồi sao tiêu
Em như quan liêu không ngừng xé
Uốn nắn cặn kẽ rồi mang đi
Em khi lấy đi con tim ấy
Mặt mày có nhẹ tựa làn mi

Ai kia khi mơ vẫn muốn có
Nhiều lần gặp gỡ rồi nhẹ hôn
Hết đi trong tim những thương tổn
Yên bình như ở vùng nông thôn
Êm đềm nhẹ ngắm bình minh đến
U sầu không có chỉ còn yêu
Em ơi chữ yêu dần một yếu
Mai đây anh muốn thấy em nhiều

Anh như quan liêu không ngừng lấy
Nhất vì anh thấy chẳng còn em
Hai vì trong anh chẳng còn thấy
Yêu ai nữa rồi nên đem liều
Em sao thể biết từng đêm thiếu
U trời mộng vẽ dần một tăng
Em sao chẳng nhẽ lại kết liễu
Một người yêu em hơn bạc triệu

Anh không thể biết rằng số liệu
Người mà đang ngóng là bao nhiêu
Hì đầu anh chỉ một thứ yếu
Yêu em rất nhiều mong rằng hiểu
Em như một người khó bất thiếu
Ủ rũ nữa rồi còn tịch liêu
Em như cảnh phiêu trong chiều gió
Mê muội ngắm thôi chẳng mong nhiều

Anh cứ vậy làm điều anh muốn
Nhân số lần rồi vượt quái nhân
Hôm nay tôi lại nhớ cô ấy
Yên thế nào khi chẳng ngó đây
Êm đềm sao mà nhìn khó thấy
U uất hoài chằng chịt đám mây
Em mong sao một lần nhận lấy
Mảng thương tổn lẳng lặng còn đây

Anh không mong rằng sẽ nhận lắm
Nhận một lần đủ hiểu cho nhau
Hình như anh thấy đau vì đã
Yếu hèn rồi nói điều thối tha
Em ơi ta chỉ mong rằng sẽ
U uất chẳng một lần ghé em
Em ơi ta cứ vậy mà tiến
Mở mọi thứ tưởng chừng tiệt nhiên

Anh cứ vậy tiệt nhiên mà lấy
Những thứ ngỡ chẳng thể chạm tay
Hơn mây bay hơn cả cơn gió
Yêu thương đó cứ để tự do
Em có lo vì sợ rằng sẽ
Uống rất nhiều vào ngày mai đây
Em có biết rằng anh muốn lấy
Mọi thứ có để được lấp đầy

Anh muốn nói ở dòng cuối bài
Người cõi này chẳng thể bằng anh
Hơn anh sau điều họ nung nấu
Yên tâm rằng một mực còn lâu
Em có biết rằng anh phấn đấu
Ước mai này sẽ vượt cả ai
Em ơi mai rồi sẽ chạm tới
Mốc những người đã được nghỉ ngơi