Tôi yêu em hết cuộc đời,
Nhưng em đã có một hồi thương tôi.
Vì sao em chẳng trả lời,
Cho tâm tôi phải xa rời nơi đây.
Để về với gió và mây,
Không còn là một cành cây giữa rừng.
Rời xa hai chữ đã từng,
Cho tràn sức mới, cho bừng ánh đông.
Xa rời những buổi mưa giông,
Có người bên cửa mà trông cuộc đời.
Cho lòng thêm chút thảnh thơi,
Mà xem cuộc sông tuyệt vời biết bao.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.