Chúng ta đều thích nói
Thời gian chẳng có nghĩa gì
Song bạn hãy nhìn
Các trò mà chúng ta chơi
Các thức mà chúng ta ăn
Hãy nhìn các xáo trộn
Tại nơi thiêng liêng ta nhóm họp

Không còn lá dừa trên mái nhà ta
Cũng không còn
Cả bếp đào trong đất để đun nấu
Không còn những ngày đêm
Lênh đênh trên thuyền độc mộc
Để co giãn bắp thịt ta

Hãy nhìn những phi cơ phản lực
Và hãy nhìn những con đò hỏng
Những bếp đào trong đất bị bỏ rơi
Phải chăng các việc đó
Không nói gì
Về thời gian?


Nguồn: Một vườn thơ năm châu, NXB Văn học, 1997
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)