Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 09/10/2014 05:51

Thấp thoáng sau mái nhà, sườn đê, ngọn khói...
Càng thương nhớ
Càng vời vợi yên bình
Như giếng khơi,
Vòm hang,
Miệng ống...
Ghé môi anh nói
Không tin được giọng mình lại trầm vang đến vậy
Ghé môi anh hát
Thấy hồn nhiên trong từng giọt mát lành
Và càng hát
Bóng ta càng bé dại
Nơi mắt em nhìn đang nở ra những chiếc hài
Cho tuổi thơ chân đất của anh.


Nguồn: Mai Văn Phấn, Nghi lễ nhận tên, NXB Hải Phòng, 1999