Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Macmart » Lạc giữa tần số không người nghe (2023) » Thơ
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 20:47
ừ, sao nhỉ?
chỉ là có những suy nghĩ vớ vẩn
cứ quẩn quanh nơi mình
có mấy lần mình ngồi đó lặng thinh
nhìn màn hình thẫn thờ như kẻ mơ mộng nào đó
có lẽ là do mình sắp phải buông bỏ
nên mấy điều còn lại
không ảnh hưởng được mình
cả mấy thứ mình thích nhỏ bé lại xinh xinh
chúng bỗng chốc vô hình trong ánh mắt, tan rã
rồi mình cũng bỏ qua những người lạ
lười thêm bạn bè mới hay tiếp xúc quá lâu
mình bận bỏ thời gian đong đếm những u sầu
bận tìm những tầng lầu, con sông để mục ruỗng
mọi người bảo mình là, hãy làm điều bạn muốn
nhưng mà mình muốn chết họ lại còn không cho
họ luôn hỏi nhiều câu và bảo ban, dặn dò
sống là một món quà mà đất trời ban tặng
với mình - việc sống chỉ là một gánh nặng
đè lên thân cằn cỗi và hút hết niềm vui
chúng để lại cho mình
những cay đắng ngậm ngùi
dẫu cho mình đi tìm bến bờ cũng không có
mình đã qua cái tuổi mong chờ điều gì đó
dù có bao người nói tuổi trẻ vẫn còn dài
nhưng giới hạn của mình chỉ gói gọn nay mai
còn về những tương lai mình lại không nhìn thấy
ừ thì,
mình đã ngưng chạy theo
những gì mình không đáng được lấy
không còn phải đòi hỏi bất cứ điều viển vông
không lập ra kế hoạch hay trốn đi đường vòng
buông bỏ được là xong,
không còn điều gì cả
thể xác mình vẫn thế nhưng tinh thần tàn tạ
vì chúng bị hành hạ cả ngày và lẫn đêm
vì thói đời ngày nay chỉ buông lời thoá mạ
cho một kẻ tìm đến những bến bờ dịu êm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.