Thơ » Rumani » Lucian Blaga
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 14:28
Când izgonit din cuibul veșniciei
întâiul om
trecea uimit și-ngândurat pe codri ori pe câmpuri,
îl chinuiau mustrându-l
lumina, zarea, norii - și din orice floare
îl săgeta c-o amintire paradisul -
Și omul cel dintâi, pribeagul, nu știa să plângă.
Odată istovit de-albastrul prea senin
al primăverii,
cu suflet de copil întâiul om
căzu cu fața-n pulberea pământului:
“Stăpâne, ia-mi vederea,
ori dacă-ți stă-n putință împăienjenește-mi ochii
c-un giulgiu,
să nu mai văd
nici flori, nici cer, nici zâmbetele Evei și nici nori,
căci vezi - lumina lor mă doare\”.
Și-atuncea Milostivul într-o clipă de-ndurare
îi dete - lacrimile.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 14:28
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào Hôm nay 14:46
Bị đuổi ra khỏi thiên đường vĩnh hằng
chàng Adam
ngạc nhiên và đăm chiêu đi qua đồng, qua núi,
Ánh sáng, chân trời, mây xanh nhìn chàng trách móc,
mỗi một bông hoa
lại làm cho chàng đau nhói nhớ tới thiên đường.
Vậy mà chàng không biết khóc.
Đến khi trở nên não lòng
trước bầu trời mùa xuân xanh biếc,
chàng Adam, như một đứa trẻ thơ
đập đầu xuống đất:
Cầu Chúa, xin Người hãy lấy đi đôi mắt của con,
hoặc nếu có thể,
xin Người hãy trùm cho con một tấm vải liệm,
để con khỏi nhìn thấy
hoa lá, mây trời, và cả nụ cười của Êva,
bởi vì, Người thấy đấy,
ánh sáng của chúng làm cho con đau khổ.
Thế là, trong giây phút động lòng,
Thượng Đế nhân từ đã ban cho chàng nước mắt.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.