Phượng vĩ bùng lên màu máu đỏ
Nhưng tình sử cũ hoá rêu phong
Tiếng ve xé rách tầng không ấy
Chẳng thể chen qua vách ngăn lòng
Nắng đổ vàng tươi trên lối nhỏ
Bóng người thưa thớt tựa chiêm bao
Làn mây quyện giữa mùa xa vắng
Chẳng biết yêu em tự kiếp nào?
Con phố nằm nghiêng chờ đợi mãi
Một tà áo trắng dạt chân mây
Bất ngôn là lúc tim ngừng nói
Chỉ thấy mùa sang, mắt lệ đầy
Sen nở rồi tàn phơi mặt nước
Chữ tình chưa kịp viết thành câu
Hạ buồn không bởi mùa ly biệt
Nhớ thuở nhìn nhau dệt mộng đầu
Gấp lại ngày xưa vào ngăn tủ
Xếp dòng kỷ niệm thả hư vô
Mùa đi, hạ đến sầu nghiêng ngõ
Gợn chút dư âm cuộn đáy hồ.
Ngày 10/04/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.