Thơ thành viên » Lưu Văn Mạnh » Trang thơ thành viên » Để lại gió trên đời
Chiếc thuyền tuổi thơ giữa biển bão
Chòng chành qua những tháng năm dài
Ngoài sân tiếng bi còn lách cách
Trong nhà giông tố chẳng nguôi phai
Lớp Bốn, lớp Năm, trời xanh lắm
Trẻ làng chân đất gọi quanh thôn
Ngoài sân tiếng bi khua lách cách
Trong mái nhà tôi bão vẫn dồn
Tôi chỉ mong mình như chúng bạn
Được chen vào giữa một vòng chơi
Tay chân dù chẳng theo lời gọi
Vẫn muốn tuổi thơ chẳng lẻ loi
Cha vót ống tre thành súng tóp
Giấy ngâm vo đạn giữa trưa làng
Quả xoan cứng quá tay không đẩy
Giấy mềm qua nòng vẫn nổ vang
Con quay tay yếu không quay nổi
Dây quấn bao lần rối cả tay
Cha chặt gốc ruối ngồi đẽo mãi
Cho tôi được giống bạn hôm nay
Bệnh khiến đời cha nhiều bão tố
Mà cùng con trẻ lại hiền lành
Ông đẽo niềm vui từ gốc ruối
Cho con cười giữa một trời xanh
Bắn bi tôi thua Linh Hùng sạch
Thắng Tùng cũng mất cả kho chun
Ba đứa vẫn tin người anh lớn
Tin đến ngây thơ, thật lạ lùng
Một bọc lá nằm bên bể nước
Tùng vừa ném trượt, cả bọn cười
Chúng xúi tôi đưa tay ném tiếp
Vừa rơi, tiếng hét bật lên rồi
Cả lũ xanh mặt tan như khói
Hôm sau bà mắng giữa sân nhà
Tôi cúi nghe lòng ran nóng hổi
Dẫu vô tình, phần lỗi vẫn ta
Tuổi nhỏ đôi khi chưa hiểu hết
Một lần nghịch dại để buồn lâu
Biết xấu hổ sau điều mình phạm
Là mầm khôn lớn nhú về sau
Bọn trẻ bày thêm trò “tỷ thí”
Tôi thường thua cả đứa em thôi
Tay dài chỉ biết vin vào tóc
Để được một lần thắng cuộc chơi
Chúng bèn ra luật: “Không giật tóc!”
Tôi biết từ đây lại chịu thua
Nhìn lại vừa thương vừa buồn cười
Trẻ con cũng có luật hơn thua
Bên ngoại cho tôi miền nắng ấm
Dì Thoa giấu mận dúi bàn tay
Quả chua mà ngọt hơn đường mật
Bởi chút tình thân gửi tháng ngày
Cậu Nguyên nóng tính thương người chị
Bao lượt muốn sang nói lẽ đời
Mẹ hiền cứ giữ người em lại
Sợ bão trong nhà lại nổi thôi
Cậu Ngà kể chuyện duyên như gió
Mỗi bận sang nhà dạ bỗng yên
Giữa những ngày buồn còn tiếng cậu
Như đốm đèn con sáng trước hiên
Bệnh của cha ngày thêm nặng nữa
Ý nghĩ trong đầu phủ khói sương
Ai cũng hoá người đang hãm hại
Mẹ thành nơi chịu mọi tai ương
Lời buộc tội vô căn cứ ấy
Dồn người đàn bà sát bức tường
Nắm đấm rơi như mưa đá xuống
Hai con chỉ biết khóc vì thương
Chị Nhung tìm chỗ xa mà học
Qua mái nhà bên tránh tiếng gào
Còn tôi ngồi lại trên manh chiếu
Nghe cả căn nhà vỡ phía sau
Có bữa mẹ ngã ôm ngang bụng
Tôi khóc như chưa khóc bao giờ
Nước mắt rơi đầy trên má mẹ
Mặn cùng mồ hôi giữa xác xơ
Mẹ nghẹn: “Trời ơi sao khổ thế”
Một câu chìm tận đáy lòng tôi
Đứa trẻ chưa hay đời nghĩa gì
Chỉ biết đêm đen kín mất rồi
Dăm bữa nửa tháng cơn lại đến
Chẳng ngày nào biết được bình yên
Cha hỏi những điều không hề có
Mẹ càng thanh minh, bão càng điên
Tôi nép bên tường chân run rẩy
Chỉ còn gọi mẹ giữa cơn đau
Ước bàn tay nhỏ thôi run nữa
Để níu cơn giận khỏi đời nhau
Có lần hoảng loạn vào gian bếp
Tay chạm con dao giữa rối bời
Nhưng tôi buông xuống trong run rẩy
Chỉ muốn cha đừng đánh mẹ thôi
Tôi chẳng muốn làm ai đau cả
Chỉ mong đòn ấy dừng nơi đây
Đau nhất không nằm trong roi vọt
Mà mình bất lực giữa đôi tay
Cha chưa từng đánh hai con nhỏ
Mọi trận cuồng phong dội mẹ tôi
Tôi lớn giữa hai bờ nghịch lý
Thương cha mà xót mẹ suốt đời
Ngoài cổng trường đời sang bài khác
Trống vang, trang vở vẫn thơm mùi
Một hôm Hiệp chọc tôi trước lớp
Tôi đẩy bạn ra giữa tiếng cười
Hiệp tát tôi liền vài cái mạnh
Bạn bè hốt hoảng gọi cô vào
Cô hỏi vì sao tôi đẩy bạn
Tôi thưa: “Vì bạn chọc con đau”
Cuối cùng phần lỗi dồn tôi cả
Hai mươi kiểm điểm phải làm rồi
Tôi nói: “Nhưng con đâu sai hết”
Cô càng tức giận, chẳng nghe tôi
Tay vốn đã run còn phải viết
Hai mươi lần lặp một câu thôi
Mỗi dòng kéo mỏi bàn tay nhỏ
Mỗi chữ như đang bẻ chính tôi
Có phải vì Hiệp là con cô
Mà cán cân kia bỗng lệch rồi
Ngày ấy tôi đâu sao hiểu hết
Chỉ thấy mình oan giữa lớp thôi
Mẹ xem kiểm điểm, mắt buồn lắm
Chỉ vuốt đầu tôi: “Cứ viết đi”
“Cô bắt thì con làm cho hết”
Đừng mang uất ức để làm gì
Tôi muốn nói mình đâu vô cớ
Nhưng lời nghẹn lại chẳng thành câu
Nước mắt rơi như bao lần trước
Sự thật đôi khi đứng phía sau
Từ đó trong tôi dần hiểu được
Sự thật đôi khi rất mỏng manh
Không phải điều nào mình nhìn thấy
Cũng được người trên gọi công bằng
Ngoài ngõ vẫn vang trò trẻ nhỏ
Trong nhà bàn ghế đổ nghiêng rơi
Tivi vẫn đọc đều tin thời sự
Mẹ vẫn nhiều đêm khóc phận người
Tuổi nhỏ như con thuyền lá mỏng
Một bên tiếng bạn vọng ngoài đồng
Một bên súng tóp cùng viên bi
Một phía căn nhà cuộn bão giông
Tôi chẳng biết mình qua thế nào
Chỉ nhớ sớm sau vẫn bước vào
Đôi dép nhựa mòn theo đất lạnh
Cặp sách nghiêng cùng dáng xiêu xao
Mỗi sớm tôi còn đi tới lớp
Là thuyền còn nổi giữa dòng sâu
Mỗi chữ bàn tay còn viết được
Là tôi chưa chịu để chìm đâu
Tôi lớn không nhờ điều kỳ vĩ
Chỉ nhờ từng chút chẳng buông thôi
Quả mận, con quay, bàn tay mẹ
Gom thành bờ bến đỡ đời tôi
Có những người thương không cứu nổi
Nhưng làm đêm tối bớt mênh mang
Tiếng cười của cậu qua ngày khó
Đủ thắp trong tôi một đốm vàng
Có những lỗi lầm thời thơ dại
Theo ta như sỏi dưới lòng sông
Không để suốt đời mình tự trách
Chỉ nhắc bàn tay biết sạch trong
Có những bất công từ lớp học
Nhỏ thôi mà nhớ tận mai sau
Lần đầu một đứa tay còn yếu
Biết lẽ công bằng cũng biết đau
Và có những đêm nhìn mẹ khóc
Tôi mong mình lớn thật nhanh lên
Mong một ngày tay thôi run nữa
Đủ sức che người ở cạnh bên
Chiếc thuyền năm ấy không chìm hẳn
Dù bão nhiều phen phủ kín trời
Nó nhỏ, nó nghiêng, nhiều vết rách
Mà còn chở nổi một đời tôi
Sau bão, con thuyền không hoá thép
Vẫn mỏng như xưa giữa nước trôi
Chỉ thêm gan góc cùng con sóng
Một chút lòng không chịu buông xuôi
Tôi bước qua hai năm như thế
Nửa tiếng cười vui, nửa xót xa
Ngoài sân còn tiếng bi lăn nhỏ
Trong lòng đã biết gió phong ba
Lớp Bốn, lớp Năm rồi khép lại
Con đường đất cũ vẫn chờ tôi
Tôi mang chiếc thuyền qua tuổi nhỏ
Chở mình đi tiếp giữa dòng đời.
13/09/2026 Chương 5 Chiếc thuyền tuổi thơ giữa biển bão trong cuốn Tự Truyện Để lại gió trên đời
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.