Thơ thành viên » Lê Trí » Trang thơ thành viên » Phố vắng người thương (2025) » Vệt nắng buồn (tập 1)
Chúng tôi lớn lên không ai gọi tên,
như những con chữ rơi ra khỏi sách,
câu chuyện cổ tích bị ai ngắt sạch
vì trang giấy nhuộm màu đất đỏ bi ai.
Chúng tôi không ai nói với ai
về một thành phố không tên không tuổi
chỉ có màn lửa khói, một thời đánh đuổi
những kẻ vô tình giày xéo đất cha ông.
Một thời, không có nước trên đồng
những vùng quê cháy màu xám đỏ
thành phố, nông thôn, những gam buồn không rõ
trên mắt mẹ hằn vệt nắng âu lo.
Mấy đứa con yêu đi đánh trận xa nhà,
chưa về được khi tin chưa chiến thắng,
mẹ ở quê, sáng ra đồng đốt rạ
trông bên kia dòng sông mấy trại tù.
Đồng hồ không quay nữa,
kim phút gãy trên trán người mẹ câm…
Bà đã ru chúng tôi bằng đôi tay run rẩy thăng trầm,
trong đêm dài không có trăng rằm tháng bảy,
“Mẹ Việt Nam” ra đứng nhưng chưa thấy
bóng ai về trông giống bước chân con.
Tôi từng thấy hoa nở từ vết đạn to tròn,
những đoá hồng mọc lên từ nòng súng gỉ,
người ta gọi đó là phép màu xa xỉ,
còn tôi gọi là lời xin lỗi quá muộn màng ai bi.
Chúng tôi học cách sống sót bằng thở khẽ,
cổ họng giữ tiếng cười như giữ ngọc trai,
vì một âm thanh cũng đủ vỡ ban mai
cả bầu trời đang treo bằng chỉ mỏng.
Đứa em tôi biết cách ngồi bất động,
như tượng đá chờ một người trở lại trên đồng,
mỗi ngày nó dán mảnh giấy báo bên sông:
“Hôm nay vẫn chưa chiến tranh xong.”
Mênh mông dậy sóng
Khi có một tiếng động cơ vang vang trên không
Một tiếng cười u ơ bất diệt tươi hồng
Vừa có một người hoá hồn khí thiêng liêng.
Thành phố của chúng tôi có một thời
không đánh vần được chữ “bình yên”,
nên cứ viết sai hoài ra tiếng khóc u phiền.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.