Thơ thành viên » Lê Trí » Trang thơ thành viên » Phố vắng người thương (2025) » Tình khúc sao biển (tập 2)
Yêu cây yêu lá yêu cành,
Tôi yêu luôn mảnh đất xanh tự hào.
Yêu luôn mấy điệu ca dao,
Yêu luôn hai tiếng dạt dào “Việt Nam”.
Yêu từ ngoài Bắc vô Nam,
Yêu nơi đồng lúa người làm hăng say.
Yêu từng thành phố hôm nay,
Yêu luôn tất đất quê này sao quên.
Yêu là nhớ, nhớ ở bên,
Dòng sông đò khúc, mông mênh dòng chèo.
Yêu điệu cất tiếng hò theo,
Yêu luôn câu nói lục bèo dạt trôi.
Yêu từ cái thuở nằm nôi,
Yêu trong bài giảng mấy hồi tôi nghe.
Yêu từng ngày tháng còn nghe,
Trên sông thoáng một lòng ghe rất tình.
Yêu hoàng hôn tới bình minh,
Yêu người nước Việt có hình bóng quê.
Gian lao xưa mới gợi về,
Từng năm từng tháng ê trề đau thương.
Nhưng lòng người Việt phi thường,
Lớn lên trong cảnh nước gương đỏ màu.
Dòng sông lại lớn thêm bao,
Con thuyền trôi mãi năm nào người ơi!
Yêu người nhớ đến muôn thời,
Xa xôi lại nhớ, ru hời hò lơ.
Buổi chiều xuống dưới Cần Thơ,
Lại yêu Hà Nội, Cần Giờ cũng yêu.
Yêu Thành phố Bác quê nhiều,
Yêu luôn tất cả đồng diều xanh xanh.
Yêu từng tất đất bờ manh,
Yêu luôn ngọn cỏ hương gianh suối vàng.
Đà Lạt chiều xuống còn vang,
Người đi lên đó ghé làng nghỉ ngơi.
Dân mình vốn rất yêu đời,
Không quên nguồn cội, không rời quê cha.
Đất nghèo tuy vốn phong ba,
Cũng không thua được thế tà xăm lăng.
Nhớ người buổi trước bao lần,
Ngóng trông trông ngóng xa gần quê hương.
Nổi lòng người nhớ cố hương,
Xa rồi mới nhớ con đường Việt Nam.
Buổi nào ghé bến Sông Lam,
Cùng nhau hò hẹn mình làm vài chum.
Núi nào xa lớp mây đùm,
Yên Khê nhớ ghé qua cùng một năm.
Nhớ gì nhớ mãi ai nằm,
Trên quê mảnh đất thăng trầm từ đây.
Buổi nào còn gió heo may,
Thì luôn nhắc tới cảnh này chưa quên.
Lòng sông đã sống lâu bền,
Con đê, giếng nước, đình đền trăm năm.
Hoặc là con cháu xa xăm,
Là nguồn là cội không lầm được đâu.
Ai ơi xin chớ quên câu!
Nhớ nơi đất tổ Phong Châu vua Hùng,
Dù đi đâu, phải nhớ cùng,
Con Rồng cháu Lạc muôn trùng nước non.
Đất này đã mấy lần son,
Cha anh ngã xuống nhưng còn lớp sau.
Đất này trải mấy ca dao,
Không quên xương máu đồng bào dân tôi.
Đứng lên là thấy anh cười,
Là khi ngã xuống dáng người hiên ngang.
Chớ đừng vội khóc lầm than,
Quê hương ta vốn giang san chẳng buồn.
Đừng cho nước mắt rơi tuôn,
Khi chưa thấy cảnh tuyệt vời hôm nay.
Buổi nào còn thấy diều bay,
Trên đồng thơ mộng như say một chiều.
Lòng mình thoáng một câu yêu,
Tôi yêu tất cả những điều thiêng liêng.
Yêu ngoài Bắc nỗi niềm riêng,
Trung Nam theo đó sau liền yêu thêm.
Nhớ người đã bỏ bao đêm,
Dựng xây hai tiếng êm đềm ngày sau.
Nhớ người xưa vốn tự hào,
Lòng sau vẫn giữ thêm cao hoà bình.
Nước này nuôi những ân tình,
Từ trong lửa dậy biến hình núi sông.
Anh em ta sẽ chung lòng,
Dựng xây bằng được thành đồng tương lai.
Để công ơn chẳng mòn phai,
Nhớ nha các bạn, chớ ai phũ phàng.
Nhìn xem gấm vóc như vàng,
Từ Nam ra Bắc một hàng cờ hoa.
Biết ơn các lớp ông cha,
Dựng xây Đất Nước quê ta muôn đời.
Kiếp sau nếu có người ơi!
Thì tôi vẫn nguyện làm người Việt Nam.
gần 30/4/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.