Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: Cuộc sống (108) thơ tự do (193) triết lí (4)
Đăng ngày Hôm qua 02:34, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Lê Trí vào Hôm qua 02:37, số lượt xem: 58

Không biết con người nói dối từ bao giờ
Từ thuở sơ khai chưa có loài người xuất hiện
Lời nói dối lúc ấy chắc chưa hiện diện
Còn bây giờ người ta nói dối lẫn nhau hàng ngày.

Chúng ta ai cũng học cách nói dối hôm nay
Ít ra là một đến nhiều lần
Như khoác lên mình lớp áo phong trần
Để che đậy những vết hằn rướm máu.

Đêm rụng xuống, ta một mình đối dẫu
Tháo chiếc mặt nạ cười gượng gạo ban ngày
Gió lùa qua tay, hơi lạnh thấm cay cay
Mới chợt hỏi:
- Ta là ai giữa đời thật ảo?

Người nói dối để tìm lời chào mời hoàn hảo
Người nói dối để che giấu nỗi đau riêng
Có những lời dối lừa nghe thật dịu hiền
Nhưng cũng có lời làm nát tan hy vọng.

Thằng con nói yêu ba mẹ hoá ra lại hư hỏng
Vợ chồng nói dối nhau để che giấu nhân tình
Học trò nói dối thầy cô lấy điểm trong việc học
Anh em lừa lọc nhau đánh mất niềm tin.

Người bán hàng thề thốt hàng này chẳng dùng hoá chất
Kẻ làm cao hứa hẹn rồi quay gót chẳng màng
Người thì nói dối để mượn tiền rồi biến mất
Kẻ ngồi vẽ vời những giấc mộng giàu sang.

Đời là thế, những lời dối lừa như thuốc độc
Tẩm vào lòng nhau những cay đắng xót xa
Ta cứ ngỡ nhân gian này toàn là gai góc
Giấu đi mặt người sau lớp mặt nạ hào hoa.

Nhưng đêm xuống thì sao?
Ta lại nhìn vầng trăng treo đầu ngõ
Ta chợt thấy những lời nói dối rất đỗi thật thà:

Là mẹ bảo no rồi để dành bát cơm nhỏ
Cho con thơ được chắc dạ mỗi ngày
Là người cha nói dối làm không thấy mệt
Dẫu đôi vai đã mỏi nhừ dưới nắng cháy trưa nay
Là bác sĩ bảo bệnh nhân “không sao, sắp hết”
Để người bệnh tin vào một phép thử mai đây.

Là người vợ giấu nỗi đau để chồng yên tâm công tác
Là người lính bảo mình vẫn bình an giữa đạn lạc tên rơi
Là đứa con xa quê khoe mỗi ngày kiếm đầy tiền bạc
Để mẹ già ở nhà bớt lo lắng lệ cho người.

Là cụ già không cô đơn khi con cháu không về
Và người nghèo bảo vẫn ổn giữa bộn bề túng thiếu
Những lời nói dối sao nghe mà đau đến khó hiểu?
Bởi nó được cắt ra từ sự hy sinh ít nhiều.

Đêm mịt mờ nhưng lòng ta chẳng còn cần xoa dịu
Khi biết phân định đâu là giả tạm, đâu là chân tâm
Cùng là lời dối lừa nhưng một bên là bóng tối lặng câm
Và một bên là ánh sáng của yêu thương thầm lặng.

Ta cứ sống để trái tim mình bớt giận
Tin vào điều tử tế dẫu đời lắm thị phi
Lời nói dối cho người, lời nói dối không vì mình nữa
Sẽ hoá thành đoá hoa thơm nâng đỡ bước ta đi.

Biên Hoà, 11/4/2026