Thơ thành viên » Lê Trí » Trang thơ thành viên » Phố vắng người thương (2025) » Vệt nắng buồn (tập 1)
Ta kể lại nghìn năm trong một thoáng
Bằng máu hoa, bằng lệ đá nguồn xưa
Trên thân cổ lưng trời ngôi đế quốc
Có đôi người yêu nhau giữa sa mưa.
Chàng là khách, áo choàng loang bóng giặc
Nàng công nương, tim trắng tựa hồn trinh
Trăng soi tóc giữa đêm lòng biến sắc
Ai ngờ đâu trăng ấy rụng tan hình.
Hồn nước thẳm chảy qua từng sợi tóc
Mỵ Châu ơi! Lược ngọc chải oan mù
Người có biết trái tim hồng tàn khóc?
Trong phút giây rơi xuống bến âm u?
Trọng Thuỷ hỡi! Máu ngươi là gươm giấu
Cắn vào yêu, lưỡi kiếm cũng ngập ngừng
Giữa hai bờ: Trung Hoa và đất Việt
Ngươi băng qua… nhưng chân có kịp dừng?
Thành Cổ Loa, lưng rồng nay rạn vỡ
Rùa thần đi, ai vá nổi sơn hà?
Ngựa hối hả, Mỵ Châu mang áo lụa
Lông ngỗng bay như xác pháo chia xa...
Đêm dừng bước, vua cha nhìn con gái
Gươm rút ra như xé cả trời tan
Cái nhìn cuối bi hùng mà ngang trái
Thoáng một màu nhuộm gió sáng thiên đàng.
Thế là hết, gió lên từ ngực đá
Hoá linh hồn vào sóng nước thiêng liêng
Trăng tắt bóng cùng trời nghiêng mấy nhịp?
Biển ngàn năm không sạch nổi tình riêng.
Còn Trọng Thuỷ, lầu cao nhoà bóng nguyệt
Mắt chìm sâu dưới đáy giếng vô thanh
Một đời nước, cũng vì yêu chàng chết
Chìm theo nhau, sóng ngọc vỡ tan tành.
Tình là thế! Một con thuyền hai hướng
Chèo tay nào cũng lạc giữa hư không
Có khi mất nếu không vì tội lỗi
Chỉ vì yêu rồi hoá cát theo dòng.
Lịch sử viết bằng máu hồng nước mắt
Từng tấc yêu cũng có thể tấc thù
Người làm giặc có khi vì làm rể
Người làm vợ có khi hoá tội tù.
Nhưng mãi mãi trên rừng hoang cổ thụ
Lông ngỗng bay trong gió tự ngàn xưa
Tiếng gọi nhỏ như thơ thời vận nước
“Mỵ Châu ơi… gươm thánh đã phai chưa?”
Và từ đó, nước mất tình ở lại
Chảy qua đây ru những tiếng thăng trầm
Trên ngọn sóng, thời gian trôi nhanh quá!
Lời người xưa vang vọng mãi ngàn năm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.