Thơ thành viên » Lê Trí » Trang thơ thành viên » Gửi em chiếc lá tía tô
Một mình anh, một mình tôi,
Ngẫm ra cũng chỉ một người lẻ loi.
Một mình tôi giữa đơn côi,
Một anh cũng chỉ là tôi trong đời.
Một tôi với một anh thôi,
Mà anh có khác gì tôi đâu mà?
Dẫu cho sương khói bay qua,
Cũng là tôi với mái nhà quạnh hiu.
Hình như anh hết nụ cười,
Thời gian phai nhạt, tôi người cô đơn.
Một mình tôi giữa hoàng hôn,
Còn hơn đơn độc giữa hồn hai thân.
Một mình tôi vốn lặng thầm,
Anh ơi, tôi nhớ một lần đã yêu!
Hôm nay lại nhớ thật nhiều,
Một anh, một bóng, nửa chiều chia đôi.
Một mình tôi trách mấy lời,
Ừ thì độc bước giữa đời cô liêu.
Một mình anh nói trong chiều,
Ngoảnh nhìn tôi cũng tiêu điều chẳng hơn.
Một mình, chữ ấy ai buông?
Như trăng sẻ nửa, rưng rưng giấc tròn.
Hư không kéo đến chẳng mòn,
Hai người, hai bóng, một hồn đơn côi.
Một mình tôi giữa trăng soi,
Anh còn ở lại, lệ rơi bốn mùa.
Ừ thì rụng một chuông chùa,
Để cho nỗi nhớ đong vừa mình tôi.
Một mình anh với tôi ngồi,
Đêm về tâm sự rối bời nhớ mong.
Một mình anh với tôi trông,
Còn ai đợi bước nụ hồng đã xa?
Một mình tôi, thấy tôi già,
Một mình anh nữa, có là khác đâu.
Sớm hôm bóng đổ qua đầu,
Bóng anh cũng ngã vào màu tối thôi!
Thôi thì tôi nói anh rồi,
Yêu chi cho khổ cả đôi phận người.
Anh thì lặng lẽ chẳng lời,
Chỉ nhìn tôi khóc một trời lệ rơi.
Mênh mang bốn cõi lặng vơi,
Mình tôi lẻ bóng, một thời giống anh.
Có anh, tôi thấy thôi đành,
Vì trong đơn độc mới thành hiểu nhau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.