Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 09/01/2015 11:39

1.
đóng cửa lại viết
cánh rừng dòng sông con suối hiện lên trang bản thảo
nhân vật đi đứng nằm ngồi lao nhao láo nháo
rồi cũng hết đời văn
rồi cũng vào mùa xuân
rồi cũng xanh lộc biếc
chẳng lẽ đợi đến lúc tóc bạc rồi mới tiếc
thời gian đã qua?
tôi nào dám dậy sau tiếng gà
rạng sáng đã lao vào bàn viết
gió thổi ngoài sân
chim reo mùa tết
nhắm mắt bịt tai quên hết
viết rồi lại viết
uống cà phê cầm hơi
trán toát mồ hôi
viết
cảm hứng gì cái nghề keo kiệt
lấy chữ đổi ra tiền
tiền tiêu rồi cũng hết
lấy chữ đổi ra danh
danh phai dần không còn dấu vết
một ngày kia tôi chết
còn để lại gì không?
đừng nản lòng

2.
đời sống nhà văn như Ngu Công dời núi
có dời được đâu sức đã kiệt rồi
núi sừng sững
văn chương là thứ đồ chơi con trẻ
những muốn lưu danh mà giương cung bắn sẻ
mũi tên bay ngoài cõi vô cùng
sẻ vẫn thản nhiên hồn nhiên tiếng hót
nào hay biết gì đâu
những muốn lao vào bể dâu
làm nên sáng tạo
những chỉ nhặt được vài trang văn lơ láo
lượm được vài bài báo
kiếm ăn
tôi ngồi vào bàn với hăm hở của kẻ đi săn
nòng súng giương lên tay siết cò tiếng nổ
đạn trúng con cheo
tưởng giết được hổ
đạn trúng con mèo
tưởng giết được thỏ
huênh hoang
ngoài cửa nắng xuân đi ngang
cắm cúi viết nên tôi chẳng biết
mơn trớn thiên nhiên ngọn gió thu vàng
tôi chẳng hay
chao ôi cái nghề chết tiệt
đi săn không được gì mà cầm súng mỏi tay

3.
lặn dưới đáy đại dương tìm ngọc trai
ngọc đây rồi nhiều quá
tôi nhặt đầy hai tay
nhặt nữa
dù đang mệt lả
dù sắp ngã
nghẹt thở
dưới biển sâu
nhặt nữa
nhặt nữa
nhặt nữa
thời gian gọi tôi lên vì đời sắp đóng cửa
ngoi đầu lên
thấy trên tay chỉ toàn sỏi đá

4.
với tâm thế của một người nông dân vất vả
một nắng hai sương
tôi bước vào văn chương
cắm mặt xuống trang viết
lấy tâm trạng nối mạng với internet
cày ra thơ
ù ù bên tai ngọn gió hư vô
thổi nhoè nét chữ
thở hụt hơi
suối cạn nguồn rồi mà con cá vẫn bơi
bơi quái gì chỉ giẫy đành đạch
giống như tôi viết lách
cảm hứng mòn rồi
khô kiệt cả mồ hôi
đừng nản lòng
hạt đã gieo trên mái ngói
mai kia mùa vàng reo phơi phới
hạt đã gieo trên núi
mai kia sẽ tượng hình dòng sông
hạt đã gieo trong lòng
sẽ hiện lên con chữ
như sống như ăn một ngày hít thở

5.
một chuyến viễn du ra biển cả
giong buồm lên đối mặt với đại dương
ra khơi...


26.IX.1997- 6.I.2002

Nguồn: Tôi chạy theo thơ, NXB Trẻ, 2003