Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thể loại khác
Thời kỳ: Trung đại
Đăng bởi tôn tiền tử vào 03/03/2015 16:22, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 30/06/2019 21:28

Nhất tội nhì nợ.


Có tội thì van lạy, nói khó nói khăn thế nào cũng vẫn phải đền tội. Có nợ thì van lạy nói khó nói khăn cũng vẫn phải trả nợ. Cho nên người ta cho ở đời khổ nhất là bị tội, rồi đến mắc nợ. Câu này ngụ ý than phiền về nỗi khổ sở của người vay nợ. Đồng thời có ý khuyên người ta không nên làm điều bậy bạ, không nên ăn tiêu phung phí, để khỏi mắc tội và mắc nợ.

Nguồn:
1. Mã Giang Lân, Tục ngữ và ca dao Việt Nam, NXB Giáo dục, 1999 (tái bản lần thứ 5)
2. Lê Văn Hoè, Tục ngữ lược giải - tập III, Quốc học thư xã xuất bản, 1953