Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ cổ-cận đại khuyết danh » Ca trù
Đăng bởi Vanachi vào 20/07/2008 08:47
Ba vạn sáu nghìn ngày là mấy,
Người một ngày, trời đất cũng một ngày.
Đã nam nhi ai chẳng râu mày,
Tiêu khiển mỗi người riêng một thú.
Nhân khất tế dư kiêu thiếp phụ[1],
Sĩ cam phần tử bất công hầu[2].
Sau nghìn thu ai dễ biết ai đâu,
Lấp cây cỏ dẫu hiền ngu cũng vậy.
Ngoảnh mặt lại tang thương là thế ấy,
Nên chơi cho lừng lẫy chốn doanh hoàn.
Trần gian phó mặc trần gian.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.