Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Ba vạn sáu nghìn ngày là mấy,
Người một ngày, trời đất cũng một ngày.
Đã nam nhi ai chẳng râu mày,
Tiêu khiển mỗi người riêng một thú.
Nhân khất tế dư kiêu thiếp phụ[1],
Sĩ cam phần tử bất công hầu[2].
Sau nghìn thu ai dễ biết ai đâu,
Lấp cây cỏ dẫu hiền ngu cũng vậy.
Ngoảnh mặt lại tang thương là thế ấy,
Nên chơi cho lừng lẫy chốn doanh hoàn.
Trần gian phó mặc trần gian.


Chú thích:
[1]
Chữ Hán: 人乞祭餘驕妾婦. Nghĩa: Người xin ăn đồ cúng thừa còn kiêu hãnh với hai vợ. Tích cũ, có người đi xin ăn, vợ lấy làm xấu hổ, riêng anh ta vẫn nhởn nhơ. Hai câu này lấy từ bài Thanh minh của Hoàng Đình Kiên đời Tống.
[2]
Chữ Hán: 士甘焚死不公侯. Nghĩa: Kẻ sĩ cam chịu chết cháy, không nhận sắc phong hầu. Giới Tử Thôi giúp Tấn Văn Công khôi phục ngôi vua; khi thành công, ban thưởng cho các công thần. Văn Công lại quên mất Tử Thôi. Tử Thôi giận đem mẹ vào rừng ẩn. Văn Công vời mãi không được bèn hạ lệnh đốt rừng để Tử Thôi phải ra nhưng Tử Thôi nhất định ở trong rừng và bị chết cháy cả hai mẹ con. Văn Công hối hận, ra lệnh hàng năm đúng ngày Giới Tử Thôi chết, cấm không được đốt lửa. Do đó mà có tục hàn thực tức là ăn đồ nguội.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]