Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Nga
2 bài trả lời: 2 bản dịch

Đăng bởi Hai Phong Do vào 18/01/2018 19:14

“Я памятник воздвиг себе иной!...”

Я памятник воздвиг себе иной!
К постыдному столетию - спиной.
К любви своей потерянной - лицом.
И грудь - велосипедным колесом.
А ягодицы - к морю полуправд.

Какой ни окружай меня ландшафт,
чего бы ни пришлось мне извинять,-
я облик свой не стану изменять.
Мне высота и поза та мила.
Меня туда усталось вознесла.

Ты, Муза, не вини меня за то.
Рассудок мой теперь, как решето,
а не богами налитый сосуд.
Пускай меня низвергнут и снесут,
пускай в самоуправстве обвинят,
пускай меня разрушат, расчленят,-

в стране большой,
на радость детворе из гипсового бюста во дворе
сквозь белые незрячие глаза
струей воды ударю в небеса.


1990

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của HP

Tôi dựng cho mình một tượng đài kiểu khác!
Quay lưng - với thế kỷ trơ tráo.
Đối mặt - với tình yêu của mình đã mất.
Ưỡn ngực – thành vồng xe đạp quay.
Chổng mông – vào biển cả những nửa sự thật.

Dẫu địa thế xung quanh
có khiến tôi phải xin thứ lỗi,-
gương mặt mình tôi chẳng đổi thay.
Tôi thích tầm cao và dáng điệu này.
Mệt mỏi sinh ra nông nỗi.

Em, Nàng Thơ, xin đừng trách.
Trí não tôi như màng lưới lọc,
chẳng phải là nơi chất chứa thánh thần.
Mặc người ta hạ bệ, di dời,
buộc tội chuyên quyền, độc đoán,
phá huỷ, băm vằm,- mặc hết,-

đất nước bao la,
từ bức phù điêu làm vui trong vườn trẻ
qua tròng mắt trắng đui mù
nước tuôn thành luồng quất thẳng lên cao xanh.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Tôi đã dựng cho tôi tượng đài khác
Lưng quay lại trăm năm ô nhục, đớn hèn
Mặt nhìn về tình yêu mình đã mất
Và ngực ưỡn ra như bánh xe đạp tròn
Còn mông hướng về biển chứa toàn nửa sự thật.

Dù quanh tôi là quang cảnh có thế nào,
dù tôi phải xin lỗi ra sao đi nữa,-
tôi sẽ không đổi thay bộ dạng mình.
Tôi thấy hợp chiều cao và dáng đứng.
Sự mệt mỏi dẫn tôi đến chỗ này.

Xin nàng Thơ, đừng trách móc tôi ngay
Bây giờ lý trí của tôi như cái dây lọt nước,
Chứ không phải cái bình các thần đã rót đầy.
Cứ để người đời hạ bệ và giật tôi đổ xuống,
Cứ để họ quy tôi tội tự tác tự tung,
Mặc họ phá tan hoang, làm nát tượng

Trong một đất nước rộng lớn bao la,
tôi giúp vui cho đám trẻ, từ tượng thạch cao trong sân
xuyên qua đôi mắt mù loà, trắng rã
tôi phun dòng nước bắn ngược lên trời cao.


Chưa có đánh giá nào
Trả lời