Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hoàng Vũ Thuật
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 10:40, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 10:42
Không ai nhận ra lối đi của gió
không ai nhận ra gương mặt gió
anh nhẫn nại ngồi câu trên đồi
sợi dây mảnh mai
những con diều làm mồi với đôi cánh mỏng
gió và gió thổi căng phồng
túi càn khôn kè kè bên hông rỗng rễnh
một ngày câu hai bàn tay trắng trở về
một đời câu tóc xanh hoá thành tóc trắng
lịch trình gió buốt chưa thôi
gió vô hồi ngàn sau chưa hết
có nhận ra ta trong hữu hạn kiếp người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.