Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 06/09/2014 21:59

Thành hoàng làng tôi là cậu bé chết trôi
Dạt vào bãi sông mùa lũ nổi
Sau ba ngày mối xông
Sau trăm ngày em thành người muôn tuổi

Quê kiểng nghèo
Không sắm nổi một chiếc bè thân chuối
Để em thành thằng bé trôi sông
Cảm ơn cánh đồng
Vẫn để dành cho làng đàn mối
Vẫn để dành cho thành hoàng nguồn cội
Khi thượng nguồn tống lũ về xuôi
Rồi đêm đêm giữa mùa nước lên
Ngoài bãi sông có tiếng người lục đục
Từ ngôi mộ mối xông
Nhảy chân sáo chạy ra một bóng trắng choai choai hì hục
Bóng trắng lấm lem không rõ mặt mày
Sáng ngày ra làng bàng hoàng ngơ ngác
Trời đã cho mình vị thần hộ đê

Những hang hốc dẫn lũ vào tuốt lúa
Những lối mòn chuột cống chạy ra sông
Những vết nứt trên thân đê một thủa
Bỗng kín bưng như chưa có bao giờ
Bổng tản theo họ hàng nhà kiến
Lụt lội nhiều năm không sục vào làng
Năm tháng thênh thang
Nửa đêm thành hoàng lại rời ngôi đền cổ
Ngôi đền được dựng lên nơi mối đùn kín mộ
Ngoài bãi sông
Những cơn lũ thở dài
Hậm hực lảng qua làng
Nước trượt trắng chân đê

Giữa giông gió triền miên
Trong tiếng sóng gầm gừ mệt lử
Bỗng khanh khách vọng tiếng trẻ con cười
Đền thành hoàng thơm lừng cơm nếp
Đền thành hoàng thành nơi dâng lễ
Bọn trẻ xóm tôi lẻn đến nô đùa
Ký ức một thời vây bủa
Khắc đậm trong ta huyền thoại xóm buồn
Biết người già vì sao thích lang thang
Biết phù sa vì sao rớm đỏ
Đồng ta đất vẫn bạc màu
Mặt người còn nhàu sương gió
Đêm thì phải đen
Ngày thì phải sáng
Những mập mờ xin thả trôi sông

Thành hoàng làng tôi mang lứa tuổi học trò
Í ới vượt sông mùa nước cạn
Pháo sáng ngang trời
Mập mờ đêm tối

Mùa bão giông bụng đói mắt mờ
Giấu kín sau lưng sách vở
Giấu kín sau lưng món nợ
Tôi bơi ra giữa dòng săn tìm cây gỗ mục
Xoá sự dối lừa
Ném xuống vực sâu
Để lũ lụt thôi lập lờ điêu trá
Rủ trẻ con ra sông
Rủ trẻ con đuổi theo ảo mộng
Thành những thành hoàng lang bạt theo sông
Thành hoàng làng tôi là vị thần muôn tuổi
Dân làng tôi hiền thảo
Quanh năm suốt tháng lam làm
Nhìn người không nhìn mũ áo
Trước đình hay đếm trăng sao


Nguồn: Hoàng Trần Cương, Trầm tích, NXB Hội nhà văn, 1996