Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Xưa thương biên thuỳ vì đá cằn rực cháy
Hàng sấu rụng thắt ruột tiễn người qua
Nay nghẹn ngào vì trong từng mỏm đá ấy
Có người anh - lịch sử chọn giữ sơn hà

Đếm từng ngày còn là cậu học trò phố nhỏ
Áo sơ mi phơi đầu ngõ rêu phong
Vào mặt trận lúc mùa ve đang khóc
Ba lô trĩu vai những dang dở phập phồng

Bao phố trầm thao thức các anh qua
Nhìn đám mây, nhặt lá, cười em nhỏ
Có một nàng đưa lá thư cuối ngõ
Nay nàng ấy mang nặng sinh ra tôi.

Trận mưa đỏ đổ tràn biên cương hẹp
Người bạn nằm nghiêng, súng vẫn ghì tay.
"Mày có nghe thấy tiếng còi tàu ga xép?"
Chưa kịp hồi đáp, mắt bạn đã ngập mây.

Mơ ước trở xiết dạt dào rời tay
Ước làm nhành cây phả bóng mát dù rỉ máu thành vệt
Cho các anh - người làm sống lại những hồng cầu đã chết
Của hương thầm xác phượng dần tan ra.

Ôi những đôi mắt tuổi đôi mươi trong vắt
Đã khép lại rồi cho đất nước thong dong.
Bốn mươi năm ngọn gió ngàn vẫn thổi
Áp ngực hoàng hôn tím ngắt cờ hồng.

Vị Xuyên 12/7/2026.