Người ta yêu mặt nước in mây trắng
Vậy ai nhớ bóng hình ngày bão giông
Anh bây giờ có còn là “anh” không?
Khi vùi mình giữa đại dương buồn tủi
Em ở đây như bao lần vẫn đến
Nhưng ưu tư nhuộm đáy mắt anh rồi
Vơi dần đi nồng nàn đôi tay nắm
Cả những điều chưa kịp thoát ra môi
Nước dịu yên cuốn theo đời nóng vội
Nghẹn ngào anh kể bao điều cay đắng
Em thương anh…còn đâu ngày bình lặng
Của làn nước thanh khiết em từng biết
Hàn mắt anh đã chẳng còn tha thiết
Chuyện xưa cũ em viết tặng cho anh
Dẫu mai này thuyền rời xa sóng biếc
Hãy vụt nhớ lời em từng dỗ dành
Trước người em yêu, trước Hà Nội em nhớ
Niềm thương nhớ giục giã trong lòng ngực
Trước chính mình và trước sự nhận thức
Em nhớ “anh”…còn đâu ngày bình lặng.
Lâm Đồng
14/6/2026.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.