Tôi trở về đây
     Một ngày gió lạnh
     Cát bại mờ bay
     Chân trời ảm đạm...
Làng bỡ ngỡ nhìn không gian u ám
Tôi tưởng chừng Sắt Máu vẫn đương say;
     Tôi lạc vào đây
     Vườn đầy hương sắc
     Nhựa sống tràn đầy
     Tin yêu mãnh liệt
     Hoa Bút bừng say...
Ôi! Hoa Bút bừng say lòng lạc lõng
Đã từ lâu bối rối, thiếu quê hương.
Tôi bàng hoàng. Hoa Bút thấm châu phương
Ru bản ngã một niềm riêng ưu ái
Tình nhân loại, tình cao siêu vạn đại
Tình mênh mông, bát ngát ý phiêu diêu
Chung nhau đi, Nhân Loại một tình yêu
Một Lý tưởng, dìu nhau lên Đất Sống!


Nguồn: Phạm Thanh, Thi nhân Việt Nam hiện đại (quyển thượng), NXB Xuân Thu tái bản, 1990