Thơ » Việt Nam » Hiện đại » H. Man » Dẫn dụ đêm (2022)
Đăng bởi hongha83 vào 12/07/2026 04:26
Những đập đá chặn dòng
Làm con sông tức nghẹn
Mưa
Chỉ làm buồn thêm nỗi buồn Ngọc Linh
Thu Bồn khóc những triền dâu xanh mướt
Ôm sỏi đá trơ vơ loang lở giữa lòng mình...
Trai gái lớn lên rồi bỏ làng đi biệt
Bến lau thưa úp mặt những con đò
Sân đình cũ bóng tiên nhân thấp thoáng
Dăm tiếng cười lạc lõng giữa tàn tro
Thương nước mắt mồ hôi ngày khai hoang vỡ đất
Thương giọt máu thành hoa ngày bám đất giữ làng
Trăng hấp hối trong mắt người thực dụng
Nên đền đài thành quách cũng tan hoang
Cuối tháng Hai em có về trảy hội
Phấn sáp dày thêm
Cố níu tuổi xuân đi
Đời sấp ngửa tóc râu tuồng tích cũ
Áo chiêm nương em tạo dáng nhu mì
Tôi ra bến sông nhặt vài ký ức
Buồn như con nhện nước đạp thay xe
Thu Bồn khát phù sa nuôi cây trái
Khát giọng hò khoan nhân ngãi những đêm hè....
Cúi xuống mà hôn đất Nà ruộng Thuộc
Nhánh sông quê còn sót gọi: Thu Bồn
Con cò trắng bay trong trời tưởng tiếc
Chở ráng chiều chới với giữa cô thôn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.