Thơ » Việt Nam » Hiện đại » H. Man » Dẫn dụ đêm (2020)
Là gió, là nước chạm vào trong hơi thở
Là mây trời chạm ngõ ngách đơn côi
Là anh của nghìn năm thơ dại
Cứ lơ ngơ đuổi nắng ở lưng đồi...
Mùa xuân nhẹ nhàng đi qua trên đôi tay thô
Nhẹ nhàng điểm thêm dấu chân chim trên da mặt
Ở đâu đó từ vực sâu quầng thâm đôi mắt
Em thản nhiên chúm môi hát khúc bội tình
Ai lên rừng ngồi nhớ thuở nguyên sinh?
Ngó cây quế giả đò thương đứt ruột
Cho đôi mắt mơ màng đuổi theo khói thuốc
Những sợi tình bay biến giữa hư không...
Là anh, là cỏ cây tầng tầng mênh mông
Cứ vương víu điều gì không thoát được
Mây thì vẫn bồng bềnh trôi phía trước
Gió cứ thầm thì xào xạc phía sau
Ngọn roi tình ai quất trúng tim đau
Anh lãng đãng với trời mây lãng đãng
Thương cái thuở mẹ cha thuyền neo bến cạn
Không dưng lại thấy thương mình...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.