Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 17:41, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào Hôm nay 17:51

Mơ hồ một chấm sao lung linh trời xa
Anh gối tay mình nằm nghe câu vọng cổ
Đêm sông Tiền chập chùng sóng vỗ
Điệu tình buồn cho ai hoài lang...

Mẹ hát bài tân cổ giao duyên
nước mắt lộn hàng
Lục bình dạt trôi
rồi nở tím màu hoa
như cuộc đời con Ba con Bảy

Câu hát trải mặt sông
Giật mình
con cá nhảy
Làm vỡ mảnh trăng ngày em vội vã theo chồng

Mẹ vẫn neo thuyền cuối bến tình không
Khúc vọng tình ai
làm nhá nhem mặt người
nhá nhem thân phận
Ru cháu ngoại tròn nôi hay ru mình lận đận
Mà sáu câu ngân rung câu đứt, câu đầy?

Đêm vật vờ từng mảng sương bay
Trăng tỏ, trăng mờ làm đèn thao thức
Ruộng cấy vài công đã mọc đầy loài hoa lồng vực
Thương em mịt mù cánh chim bay xa

Chú ngựa thồ xưa nhớ cỏ vườn nhà
Đêm muối mặt mình nằm nhai ký ức
Khúc tình nào cho anh mà âm u lồng ngực
Mà nghe như ai xéo nát tim mình...


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]