Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 17:56, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào Hôm nay 17:59

Chỉ còn mỗi mình anh cùng chén trà khuya
Đêm trôi theo tiếng con thằn lằn tặc lưỡi
Tiếng con mọt nghiến thời gian buồn rười rượi
Đang ngấm vào trong nỗi nhớ đầy

Hạt sương đêm nào cũng lặng lờ bay
Lầu Thừa tướng mảnh trăng vàng đã rụng
Mặc kẻ khen chê
mặc người rẻ rúng
Tiếng tiêu gọi tình...
cứ chảy dòng trăng

Cứ chảy qua màn sương đục giăng giăng
Sương hay ấy cõi bụi hồng ngun ngút
Ơi! Sợi dây tình
ai giăng
ai buộc
Mà một đời đánh cược
một đời thua?

Đêm ở nơi anh trăng đã xanh mùa
Thành phố của em ngọn đèn khuya thức, ngủ
Câu chuyện của người xưa cùng hương đêm dẫn dụ
Sóng sánh giữa chung trà
anh thấy bóng thuyền ai...


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]