Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 18:26

Cái bữa ta về chân núi Chúa
Ngày lẫn vào mây nắng ngập ngừng
Dăm cánh hoa vàng như chết ngạt
Nên mùa thu nọ cứ rưng rưng

Gió lay xác lá khu vườn mẹ
Buồn rớt vào trong một tiếng chim
Hạnh phúc!
phải đâu miền, xứ lạ
Mà mượn buồm dong khắp nẻo tìm

Có những phút giây là vĩnh cửu
Có những niềm đau dậy bất ngờ
Có những bình thường như vụt sáng
Xuất thần run rẩy giữa đời thơ

Em như trăng treo đầu ngọn trúc
Sáng thay lòng mẹ những lời ru
À ơi! Những khúc à ơi ấy
Ai biết thời gian đã khuất mù

Cái bữa ta về chân núi Chúa
Già như núi đá cỏ rêu dày
Quê nhà!
đâu đó quê nhà cũ
Lòng cứ vàng như chiếc lá bay...


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]