Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 20:42

Mưa
làm ướt tiếng con mang tác bên đồi tranh
Tiếng gọi tình khàn khàn, đục đục
Con đường về nhau mờ xa gấp khúc
Anh ngó phía nào cũng thấy chập chùng mây...

Trên nhánh tay mình nỗi nhớ chập chùng vây
Mùa thu đi qua
mùa thu ở lại
Như thể còn đây mùi hương rất dại
Lá mục trong lòng cỏ ủ mùi mưa

Mưa
làm ướt những bài thơ anh viết đã nhiều năm
Ướt nỗi niềm yêu
nhoẹt nhoè con chữ
Ướt nỗi buồn xưa nhờ em cất giữ
Gió lộng đèo hoang nghe mình nổi trôi

Anh dại khờ khi ngóng phía xa xôi
Phía trăng ướt và xuân xanh cũng ướt
Không bởi đời cho hàng trăm vết xước
Mà thắt lòng mình một vết thương sâu

Như thể một ngày mình không chung nhau
Nỗi nhớ dày như rừng cây chen mọc
Núi nhớ thương ai mà cây lá khóc
Buông buốt lòng anh
đèo gió ngày mưa...


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]