Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 18:26

Đó là lúc mùa thu kề cửa
Mưa sương bay giăng đầy phố mây
Em đứng trên dốc dài trơ vơ đá sỏi
Lặng nghe thương nhớ đong đầy...

Đó là lúc con chép vàng mắc cạn
Dòng sông trăng ngun ngút bụi thời gian
Cơn gió tạt bao mùa em thiếu phụ
Vừa qua song cho mắt lệ hai hàng

Đó là lúc con chim chiều thôi hót
Rừng thâm u ru xác lá khô vàng
Trăng lấp ló một liềm cong kỷ niệm
Dỗ cho tròn qua mấy bận phai tan

Đó là lúc tôi ngồi nghe tiếng khóc
Tự nguồn xa con suối cũ âm thầm
Con nước lạc khi mùa quay trở lại
Thản nhiên buồn như đến tự ngàn năm...


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]