Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 08:07

Khi ngọn bấc mùa xưa quay về ngang ngõ
Tôi nghe nỗi buồn như mưa đan ken
Không cách đời nhau sông dài biển rộng
Mà khuất chìm sau lớp lớp hoa đèn...

Em cầm trên tay một tờ cảo thơm
Trang vỡ thanh âm mà như tơ vương
Lòng cứ vàng theo vài tia nắng nhạt
Của một ngày đông thoi thóp cuối đường

Tôi đuổi theo từng cơn mộng Đào Nguyên
Xác hoa theo gió chạm trái tim người
Tàn đêm đếm tuổi mù sương pha áo
Lòng xót từ khi em rộn tiếng cười

Đàn vỡ dòng trăng thuở nào sớt chia
Biết đâu xuân thắm mà phai hương nồng
Thuyền lan lỡ dở câu ca vàng đá
Để tiếng chèo khua vọng lại bến không

Chiều rót thêm vài tiếng chim lẻ loi
Có ai vừa gieo buồn xuống quanh đời
Gió vẫn thì thầm câu thương, câu nhớ
Chiều trôi...
lạnh lắm chiều ơi!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]