Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 07:50

Chỉ tại tiếng quạ kêu phía sau đồi dương
Mà anh biết bên kia chiều đang xuống
Nắng cũng vàng theo cành mai trổ muộn
Phất phơ trong gió
vườn người

Trên hai tay thơ dấu nát môi cười
Nên anh yêu hơn những ngày tháng cũ
Mùa bỏ mùa đi như lời nhắn nhủ
Trăm năm tròn cuộc đổi thay

Chỉ tại buồn anh váng vất bao ngày
Đường đá nhọn buổi nghiêng chiều bóng đổ
Dẫu có ngàn hoa trên tầng tháp cổ
Thì nỗi niềm riêng vẫn nhuốm rêu xanh

Chỉ buộc đời nhau tơ sợi mong manh
Nên cứ phập phồng lo ngày gió dạt
Như thuở mẹ bồng ầu ơ khúc hát
Giờ đã thành câu chuyện kể rất... xưa

Chỉ tại trời xa khi nắng, khi mưa
Giữa bóng thời gian tầm tầm xiêu đổ
Rồi đứng trơ vơ giữa lòng mệnh số
Tháp với anh cùng chung nỗi quạnh hiu...


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]