Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Đăng bởi Phan Quốc Vũ vào 28/03/2016 14:57
Kìa, trăng em xe đạp tuổi thơ ngây!
Vắt làn mây nghiêng qua yên nũng nịu
Đồi mây
Eo mây
Ngọc cũng mây
Và em sao là tia phép thuật của yêu đương
Dán ở anh giai những nỗi buồn?
Nỗi tương tư gần thôi nghe hương mây ngọt
Rồi điệu đà trăn trở giấc mơ ngoan
Thôi nhé, em mây đừng trắng nữa
Kẻo làm anh gục chết mất trọn đời
Khi bóng mây bay qua đời cát
Anh im lìm hoá bụi, cứ thế thôi!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.