Thơ thành viên » Hà Gia Phước » Trang thơ thành viên » Vài tia nắng trong đông
Có ai biết khi nào đến “mùa yêu”?
Có phải lúc muốn được thương thật nhiều?
Có phải chăng phút tim run từ đó?
Tôi chẳng biết khi nào đến mùa yêu.
Có phải rằng mùa yêu chính mùa đông?
Trong cơn mưa lòng ta vướng hơi nồng,
Màu nhạt quá! Chỉ một màu tươi sáng,
Trong đông phai tiếng ai dưới lá vàng.
Nào người ấy lại đây kẻo mưa ướt!
Nào người ơi hãy tới đi chung đường!
Một ô, một lối, cùng vạn yêu thương,
Gió se lạnh phải chung đường ta đi!
Mùa yêu ấy là mùa đông? Chẳng rõ!
Chỉ biết là mùa ta đón tình yêu.
Có phải là khi ta muốn nuông chiều?
Hay chẳng phải đông là mùa thương nhớ?
Đông dài lắm nhưng rồi ngày sẽ nắng,
Hơi gió mùa vẫn còn vướng chưa phai.
Trên con đường bước chân vẫn hãy dài,
Màu xuân đến vẫn còn vài hôm nữa.
Có người nói tình yêu là mãi mãi!
Có xuân phai trên một cành nắng lên,
Và thu đi trong chiếc lá rơi mềm.
“Tình yêu đến, tình yêu đi, ai biết!”
Tháng 12, 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.