Gửi tặng một nàng Mỵ Nương

Khi nỗi cô đơn đã trở thành biển cả
Anh hoá thân vô cảm tự ngàn xưa
Thì không hẹn cớ sao Em lại đến
Dấu chân in thành nhịp của tương tư.

Thuỷ Tinh vẫn làm vua nơi điện cũ
Vô cảm bao năm, giờ chợt biết đớn đau
Sẵn sàng đổi mọi vàng son vương phủ
Để được một lần làm nỗi nhớ trong nhau.

Một lần qua Em làm sao biết được
Phía sau mình có kẻ trót đa mang
Đã đổi hết bao giàu sang, quyền lực
Lấy một lần yêu, một lần đến muộn màng...

Kiệu người ta đã đón Em về trước
Thôi thế ngàn năm cũng vẫn chỉ một mình.
Giá được vỡ tan như là xác pháo
Tiễn kiệu Em đi về phía không anh.

Bao lễ vật lại trả về nguyên vẹn
Vì có bao giờ đón được Em đâu
Em đừng trách nếu anh làm giông bão
Chút lệ buồn của kẻ đến sau.


1993

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Một bài thơ không rõ của ai

Ai chẳng biết mênh mông là lòng bể
Thủy Tinh ơi biển mặn muối ngàn đời
Nước mắt cằn khô tim chúa tể
Một chữ tình sao đắng quá Mị Nương ơi?!?

Anh quá chậm mà em thì đang vội
Em đã chờ anh đến phút cuối cùng
Anh cứ giấu những điều định nói
Thủy Tinh ơi, xe đã thắng ngựa rồi!

Nước mắt lòng mặn quá Mị Nương ơi
Đâu ai hay nàng hiểu hay không hiểu
"Voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao"
Sao không phải là ngọc trai, là san hô cát biển???

Em có cần đâu voi chín ngà
Chỉ mong anh có trái tim mạnh mẽ
Chưa ai trách vua Hùng Vương thiên vị
Nỗi lòng con oán cha mẹ bao giờ...

Chuyện ngàn năm nhạo báng với chê cười
Đâu ai thấy Thủy Tinh nơi xứ sở
Làm bão tố che trái tim lạnh giá
Lặng lẽ buồn với sầu muộn tương tư...

Gửi gió ngàn bay tìm hộ người thương
Núi non chập trùng Mị Nương nơi đâu
Chỉ biết muôn đời dưới biển thẳm sâu
Ngàn năm... ngàn năm có Thủy Tinh vẫn đợi

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
33.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

chính tả

Bạn ơi, trót đa mang mới đúng chính tả chứ nhỉ?

13.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời