Đăng bởi Thúy Lưu Ca vào 01/11/2025 16:52
بیش از اینها، آه، آری
بیش از اینها میتوان خاموش ماند
**
میتوان ساعات طولانی
با نگاهی چون نگاه مردگان، ثابت
خیره شد در دود یک سیگار
خیره شد در شکل یک فنجان
در گلی بیرنگ، بر قالی
در خطی موهوم، بر دیوار
میتوان با پنجههای خشک
پرده را یکسو کشید و دید
در میان کوچه باران تند میبارد
کودکی با بادبادکهای رنگینش
ایستاده زیر یک طاقی
گاری فرسودهای میدان خالی را
با شتابی پرهیاهو ترک میگوید
میتوان بر جای باقی ماند
در کنار پرده، اما کور، اما کر
میتوان فریاد زد
با صدائی سخت کاذب، سخت بیگانه
«دوست میدارم»
میتوان در بازوان چیرهٔ یک مرد
مادهای زیبا و سالم بود
با تنی چون سفرهٔ چرمین
با دو پستان درشت سخت
میتوان در بستر یک مست، یک دیوانه، یک ولگرد
عصمت یک عشق را آلود
میتوان با زیرکی تحقیر کرد
هر معمای شگفتی را
میتوان تنها به حل جدولی پرداخت
میتوان تنها به کشف پاسخی بیهوده دل خوش ساخت
پاسخی بیهوده، آری پنج یا شش حرف
میتوان یک عمر زانو زد
با سری افکنده، در پای ضریحی سرد
میتوان در گور مجهولی خدا را دید
میتوان با سکهای ناچیز ایمان یافت
میتوان در حجرههای مسجدی پوسید
چون زیارتنامه خوانی پیر
میتوان چون صفر در تفریق و جمع و ضرب
حاصلی پیوسته یکسان داشت
میتوان چشم ترا در پیلهٔ قهرش
دکمهٔ بیرنگ کفش کهنهای پنداشت
میتوان چون آب در گودال خود خشکید
میتوان زیبائی یک لحظه را با شرم
مثل یک عکس سیاه مضحک فوری
در ته صندوق مخفی کرد
میتوان در قاب خالی ماندهٔ یک روز
نقش یک محکوم، یا مغلوب، یا مصلوب را آویخت
میتوان با صورتکها رخنهٔ دیوار را پوشاند
میتوان با نقشهائی پوچتر آمیخت
میتوان همچون عروسکهای کوکی بود
با دو چشم شیشهای دنیای خود را دید
میتوان در جعبهای ماهوت
با تنی انباشته از کاه
سالها در لابلای تور و پولک خفت
میتوان با هر فشار هرزهٔ دستی
بیسبب فریاد کرد و گفت
«آه، من بسیار خوشبختم»
Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]
Ngôn ngữ: Tiếng Anh
Gửi bởi Thúy Lưu Ca ngày 01/11/2025 16:52
Longer than this, ah, yes
one can remain silent longer than this
*
With a gaze fixed like the gaze of the dead
one can stare for long hours
into the smoke of a cigarette
at the shape of a cup
at the colorless flower in the carpet
at the faint line of writing on the wall
With withered fingers
one can draw aside the curtain and look
In the alleyway a heavy rain pours down
A child with his colorful balloons
is standing in a doorway
A worn-out cart makes a racket
as it hurries out of the empty square
One can remain in place
by the side of the curtain, but blind, deaf
With a voice utterly false, utterly foreign
one can cry out
“I love”
In the overpowering arms of a man
one can be a beautiful and healthy female
with a body like a leather tablecloth
with two big firm breasts
In the bed of a drunk, a crazy man, a tramp
one can contaminate the chastity of a love
One can belittle with cleverness
every wondrous riddle
Alone, one can do a crossword puzzle
Alone, one can amuse oneself with the discovery of a useless answer
a useless answer, yes, in five or six letters
One can kneel down for a lifetime
with head bowed, at the foot of a cold grille in a shrine
One can see God in an anonymous tomb (*)
One can find faith with a worthless coin
One can rot in the chambers of a mosque
like an old prayer-reader
Like zero in subtraction, addition, and multiplication
one can always get the same result
One can imagine your eye in its implacable cocoon
as a colorless button on a worn-out shoe
One can, like water in its hole, dry up
With shame one can hide the beauty of a moment
like a funny black-and-white snapshot
at the bottom of a trunk
In the empty frame of what remains of the day
one can hang the image of a man condemned, defeated, or crucified
One can conceal the crack in the wall with masks
One can mingle with images emptier than these
One can be just like mechanical dolls
and see the world with two glass eyes
In a cloth-lined box
with a body filled with straw
one can sleep for years in folds of lace and sequins
With every squeeze of a lecherous hand one can spontaneously cry out
“Ah, I’m very lucky!”
Gửi bởi Thúy Lưu Ca ngày 01/11/2025 16:57
بیش از اینها، آه، آری
بیش از اینها میتوان خاموش ماند
**
میتوان ساعات طولانی
با نگاهی چون نگاه مردگان، ثابت
خیره شد در دود یک سیگار
خیره شد در شکل یک فنجان
در گلی بیرنگ، بر قالی
در خطی موهوم، بر دیوار
میتوان با پنجههای خشک
پرده را یکسو کشید و دید
در میان کوچه باران تند میبارد
کودکی با بادبادکهای رنگینش
ایستاده زیر یک طاقی
گاری فرسودهای میدان خالی را
با شتابی پرهیاهو ترک میگوید
میتوان بر جای باقی ماند
در کنار پرده، اما کور، اما کر
میتوان فریاد زد
با صدائی سخت کاذب، سخت بیگانه
«دوست میدارم»
میتوان در بازوان چیرهٔ یک مرد
مادهای زیبا و سالم بود
با تنی چون سفرهٔ چرمین
با دو پستان درشت سخت
میتوان در بستر یک مست، یک دیوانه، یک ولگرد
عصمت یک عشق را آلود
میتوان با زیرکی تحقیر کرد
هر معمای شگفتی را
میتوان تنها به حل جدولی پرداخت
میتوان تنها به کشف پاسخی بیهوده دل خوش ساخت
پاسخی بیهوده، آری پنج یا شش حرف
میتوان یک عمر زانو زد
با سری افکنده، در پای ضریحی سرد
میتوان در گور مجهولی خدا را دید
میتوان با سکهای ناچیز ایمان یافت
میتوان در حجرههای مسجدی پوسید
چون زیارتنامه خوانی پیر
میتوان چون صفر در تفریق و جمع و ضرب
حاصلی پیوسته یکسان داشت
میتوان چشم ترا در پیلهٔ قهرش
دکمهٔ بیرنگ کفش کهنهای پنداشت
میتوان چون آب در گودال خود خشکید
میتوان زیبائی یک لحظه را با شرم
مثل یک عکس سیاه مضحک فوری
در ته صندوق مخفی کرد
میتوان در قاب خالی ماندهٔ یک روز
نقش یک محکوم، یا مغلوب، یا مصلوب را آویخت
میتوان با صورتکها رخنهٔ دیوار را پوشاند
میتوان با نقشهائی پوچتر آمیخت
میتوان همچون عروسکهای کوکی بود
با دو چشم شیشهای دنیای خود را دید
میتوان در جعبهای ماهوت
با تنی انباشته از کاه
سالها در لابلای تور و پولک خفت
میتوان با هر فشار هرزهٔ دستی
بیسبب فریاد کرد و گفت
«آه، من بسیار خوشبختم»
Hơn thế nữa, ồ, vâng,
Người ta có thể im lặng hơn thế nữa.
Người ta có thể hàng giờ, hàng giờ
Với ánh nhìn chết lặng như người đã chết,
Nhìn trừng vào làn khói thuốc,
Nhìn trừng vào dáng tách trà,
Vào bông hoa phai sắc trên thảm,
Vào một vệt mờ trên vách tường xa.
Người ta có thể, với ngón tay khô héo,
Vén rèm lên – và thấy ngoài kia:
Giữa con ngõ, mưa dội nghiêng trời,
Đứa trẻ với diều bay rực rỡ
Đứng nép dưới một hiên nhà,
Chiếc xe cũ kỹ gầm rú lao đi
Khỏi quảng trường hoang vắng.
Người ta có thể đứng mãi nơi đây,
Bên tấm rèm – nhưng mù, nhưng điếc.
Người ta có thể gào lên,
Bằng giọng dối lừa, xa lạ:
“Tôi yêu anh.”
Người ta có thể, trong vòng tay một gã đàn ông,
Trở nên một thân thể đàn bà khoẻ đẹp,
Thân xác như tấm da cứng cằn,
Hai bầu ngực căng tròn, nặng nề,
Người ta có thể, trên giường của kẻ say, kẻ điên, kẻ lang thang,
Làm ô uế sự trinh nguyên của tình yêu.
Người ta có thể khinh miệt bằng mưu trí
Mọi điều kỳ diệu, mọi bí ẩn đời.
Người ta có thể chỉ mải mê
Giải một ô chữ vô nghĩa,
Vui sướng vì tìm ra đáp án
Vô ích – năm hay sáu chữ thôi.
Người ta có thể quỳ suốt một đời,
Cúi đầu trước lưới sắt lạnh lùng của một mộ phần,
Thấy Thượng đế trong nấm mồ vô danh,
Mua niềm tin bằng đồng xu rẻ mạt,
Thối rữa trong căn phòng ẩm của ngôi đền,
Như lão già tụng kinh rã rời.
Người ta có thể – như con số không
Trong cộng, trừ, nhân, chia –
Luôn cho ra cùng một kết quả.
Người ta có thể tưởng ánh mắt anh
Là chiếc khuy mờ trên đôi giày cũ,
Người ta có thể, như giọt nước trong hố cạn,
Khô đi.
Người ta có thể giấu đi vẻ đẹp một khoảnh khắc
Bằng xấu hổ –
Như tấm ảnh đen trắng, chụp vội, nực cười,
Giấu sâu nơi đáy rương.
Trong khung trống của một ngày tàn,
Người ta có thể treo hình kẻ bị xử,
Kẻ bại vong, kẻ chịu đóng đinh.
Người ta có thể lấy mặt nạ
Che vết nứt trên tường,
Có thể trộn mình vào những hình hài
Còn rỗng tuếch hơn thế.
Người ta có thể như búp bê lên dây cót,
Nhìn thế giới bằng đôi mắt thuỷ tinh,
Nằm trong hộp nhung,
Thân nhồi rơm,
Ngủ vùi nhiều năm trong lớp ren và hạt cườm.
Và với mỗi bàn tay dâm đãng siết qua,
Người ta có thể bật kêu lên:
“Ồ, tôi hạnh phúc biết bao!”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.