Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hảo liễu ngày 02/11/2025 12:12
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hảo liễu
vào 02/11/2025 12:14
Hơn thế nữa, ồ, vâng,
Người ta có thể im lặng hơn thế nữa.
Người ta có thể hàng giờ, hàng giờ
Với ánh nhìn chết lặng như người đã chết,
Nhìn trừng vào làn khói thuốc,
Nhìn trừng vào dáng tách trà,
Vào bông hoa phai sắc trên thảm,
Vào một vệt mờ trên vách tường xa.
Người ta có thể, với ngón tay khô héo,
Vén rèm lên – và thấy ngoài kia:
Giữa con ngõ, mưa dội nghiêng trời,
Đứa trẻ với diều bay rực rỡ
Đứng nép dưới một hiên nhà,
Chiếc xe cũ kỹ gầm rú lao đi
Khỏi quảng trường hoang vắng.
Người ta có thể đứng mãi nơi đây,
Bên tấm rèm – nhưng mù, nhưng điếc.
Người ta có thể gào lên,
Bằng giọng dối lừa, xa lạ:
“Tôi yêu anh.”
Người ta có thể, trong vòng tay một gã đàn ông,
Trở nên một thân thể đàn bà khoẻ đẹp,
Thân xác như tấm da cứng cằn,
Hai bầu ngực căng tròn, nặng nề,
Người ta có thể, trên giường của kẻ say, kẻ điên, kẻ lang thang,
Làm ô uế sự trinh nguyên của tình yêu.
Người ta có thể khinh miệt bằng mưu trí
Mọi điều kỳ diệu, mọi bí ẩn đời.
Người ta có thể chỉ mải mê
Giải một ô chữ vô nghĩa,
Vui sướng vì tìm ra đáp án
Vô ích – năm hay sáu chữ thôi.
Người ta có thể quỳ suốt một đời,
Cúi đầu trước lưới sắt lạnh lùng của một mộ phần,
Thấy Thượng đế trong nấm mồ vô danh,
Mua niềm tin bằng đồng xu rẻ mạt,
Thối rữa trong căn phòng ẩm của ngôi đền,
Như lão già tụng kinh rã rời.
Người ta có thể – như con số không
Trong cộng, trừ, nhân, chia –
Luôn cho ra cùng một kết quả.
Người ta có thể tưởng ánh mắt anh
Là chiếc khuy mờ trên đôi giày cũ,
Người ta có thể, như giọt nước trong hố cạn,
Khô đi.
Người ta có thể giấu đi vẻ đẹp một khoảnh khắc
Bằng xấu hổ –
Như tấm ảnh đen trắng, chụp vội, nực cười,
Giấu sâu nơi đáy rương.
Trong khung trống của một ngày tàn,
Người ta có thể treo hình kẻ bị xử,
Kẻ bại vong, kẻ chịu đóng đinh.
Người ta có thể lấy mặt nạ
Che vết nứt trên tường,
Có thể trộn mình vào những hình hài
Còn rỗng tuếch hơn thế.
Người ta có thể như búp bê lên dây cót,
Nhìn thế giới bằng đôi mắt thuỷ tinh,
Nằm trong hộp nhung,
Thân nhồi rơm,
Ngủ vùi nhiều năm trong lớp ren và hạt cườm.
Và với mỗi bàn tay dâm đãng siết qua,
Người ta có thể bật kêu lên:
“Ồ, tôi hạnh phúc biết bao!”
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.