Sườn non một áng mây trôi
Phải hồn Nguyễn Trãi dạo chơi suối ngàn?
Thoảng đâu róc rách tiếng đàn
Trúc xanh lả ngọn, mây vờn đá rêu
Biết người còn nặng tấm yêu
Rừng thông khẽ hát, núi liêu xiêu buồn
Xa rời danh lợi vàng son
Người về bạn với ao vườn, khóm sen
Trải qua gió độc, mây đen
Sao Khuê lặng lẽ mọc trên đỉnh chiều…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.